Our forum runs best with JavaScript enabled !

CHUYỆN ĐỜI TÔI

Page 2 of 2 Previous  1, 2

View previous topic View next topic Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Mon Aug 20, 2018 10:05 am


NHẬP HỘ KHẨU

Chương trình HO dành cho những "Ngụy quân, Ngụy quyền" sau ba năm tập trung cải tạo sẽ được định cư ở Mỹ theo thỏa thuận giữa chánh phủ Hoa kỳ và Nhà nước Cộng Sản Việt Nam tôi được nghe từ lâu, qua tin tức rỉ tai của các bạn bè cùng đời lính . Do vì không được nhà nước thông báo trên truyền thanh, truyền hình, báo chí hay thông báo cụ thể nào cho nên bọn tôi cứ nghi ngờ : "Không biết có phải Họ cho bung ra tin nầy để tìm ra những ai còn tư tưởng nghĩ đến "Mỹ - Ngụy"thì dụ cho ra mặt để tóm luôn một lượt, hầu tránh những mầm móng chống đối sau nầy"

Nghĩ thế nên bọn tôi chần chừ, không dám lộ diện để đăng ký xuất cảnh, vã lại lúc nầy tôi đã về quê, bận bịu với sinh kế gia đình nên không còn lưu tâm nữa . Phần ở quê vợ tạm trú khoảng thời gian hơn 6 năm nhưng tôi vẫn chưa đăng ký được hộ khẩu

Sau nầy khi em tôi xuất cảnh nó kêu về Mỹ tho, cho nên tôi phải lo giấy tờ hợp lệ để trở về thành phố
Việc lo nhập hộ khẩu ở vùng quê hắc ám nầy quả thật gay go . Tôi đến xã để làm đơn xin nhập khẩu thì Chánh quyền xã tìm cách khó dễ để làm tôi nãn lòng : Có lúc họ bảo "Nhân viên lo việc nầy hôm nay không có đến". Có hôm họ nói :Ông Trưởng công an bân việc gia đình, đi ăn giỗ, tác đìa, đi họp ở Huyện ......V....V.......

Không biết bao lần tôi bỏ công ăn, việc làm đến nhưng lại quay về tay không . Tôi quá đổi bực mình nhưng biết làm gì hơn đây .

Hôm đó như thường lệ tôi đến sớm để chầu chực họ thì gặp một người cũng có mặt sớm nơi đó . Người đó hỏi tôi cần gì mà đến sớm như vậy ?
Tôi trình bày với người nầy tất cả nỗi bực tức mà từ lâu tôi mang nặng trong lòng . Người ấy bao hãy an tâm, hôm nay có cuộc họp của Ủy ban, anh ta sẽ bàn việc nầy với Trưởng công An xã giãi quyết cho tôi và biểu tôi hãy ngồi chờ đợi cho qua giờ họp

Xong cuộc họp tôi không còn thấy bóng dáng anh ta ở đâu, nhưng được Trưởng công an kêu vào làm việc . Hắn nói sẽ sẽ chứng nhận đơn cho tôi và chuyển ra Huyện nhưng nói thêm rằng Tôi chứng cho anh nhưng chắc Huyện sẽ không chấp nhận vì đơn hắn chuyển có ghi " Là Sĩ quan Ngụy, xin Huyện nghiên cứu giải quyết"

Sau nầy tôi mới biết được người gặp tôi buổi sáng tại trụ sở Xã để xin nhập hộ khẩu chính là "Ông chủ tịch xã" mà tôi không biết .

Cầm lá đơn lên mà tôi vô cùng thất vọng với lời phê nầy, hi vọng được nhập hộ khẩu như tiêu tan, nhưng tôi cũng đánh liều mang đại ra Huyện Cai lậy
Nơi nầy tôi gặp nhân viên mặc thường phục đang ngồi nơi bàn tiếp tân, sau khi xem hồ sơ của tôi xong hắn bảo là hồ sơ anh hợp lệ cho việc đăng nhập hộ khẩu, riêng về phần vợ tôi lại gặp trở ngại là hộ khẩu ở nhà Mẹ vợ tôi đã bị Xã xóa tên khi theo tôi về sống ở Mỹ tho .

Hắn dặn tôi về Xã xin giấy xác nhận lạc khẩu cua vợ và trở ra đây sau

Tôi trở về Xã xác nhận xong và ra nộp cho hắn, hắn ta nói sẽ giải quyết cho tôi nhập vào hộ khẩu của bà Mẹ vợ . Tôi thật tình trình bày cùng anh ta là tôi có cất nhà riêng ở đất vợ tôi . Hắn nói thêm như vậy tôi sẽ tách hộ riêng cho anh để sau nầy khỏi mất công
Thật sự tôi không ngờ anh ta lại giúp đỡ nhiệt tình như vậy dù tôi không mất một điếu thuốc mời hắn ngoài hai tiếng cảm ơn

Lo xong giấy tờ hộ khẩu, tôi cũng lo luôn giấy khai sanh hôn thú cho vợ và các con vì trước kia chưa đăng ký được hộ khẩu thì các giấy tờ kia không hợp lệ để làm

Có được hộ khẩu tôi lại bị mời đi Lao động công ích hằng năm là 26 ngày mặc dù ngày nhập khẩu đã qua tháng giêng năm mới rồi nhưng tên Tám Yến bắt tôi phải đóng tiền hai năm lao động . Tôi chỉ đồng ý đóng tiền cho năm mới nhưng hắn không chịu và tôi cũng từ chối đóng . Mấy ngày sau tôi chạy thẳng ra Xã đóng tiền lao động năm mới và được cấp giấy . Tám Yến vô lý trách móc với Má vợ tôi là tôi ra Xã đóng mà không chịu nộp tiền cho ngân quỹ của Ấp .Thật là buồn cười !

Việc một người dân thành thị về quê để nhập hộ khẩu đã khó khăn vô cùng thì việc tôi trở về thành phố sẽ rắc rối dường nào ? Em trai tôi khôn kheo trình bày lý do : Tôi là dân sống Mỹ tho từ nhỏ đến lớn, nay về quê vợ lại gặp sự tranh chấp đất đai, bất hòa với em vợ có thể xảy ra những điều không tốt, hơn nữa vì khi nó đi thì còn ngôi nhà "từ đường" để lại thờ cúng Ông bà, không thể bán cho người ngoài trong khi tôi còn ở quê vợ gặp khó khăn .

Với lý do hợp lý đó, thành phố Mỹ Tho đã chấp nhận cho tôi trở về cư ngụ tại phường 6

........LEHONG........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Fri Aug 24, 2018 10:54 am

THẦU NHÍ BỎ NGHỀ

Trở về định cư tại thành phố xong, tôi tiếp tục làm ông "Thầu nhí" thay thế thằng em trai tôi đã được xuất cảnh sang Hoa Kỳ
Bạn hàng nơi nầy tương đối đông và tiêu thụ gấp nhiều lần lượng vé số mà tôi đã bán ở Cai lậy. Tuy nhiên vì nơi thành phố người khách mua vé chỉ chịu mua với giá chánh thức ghi trên mặt tấm vé số, nên các thầu phải bỏ cho tay em giá thấp hơn.
Các đại lý lớn bỏ cho người buôn lẻ là 87 cent cho loại vé một đồng. Tôi nhận vé 83 cent và giao lại cũng 90 cent nhưng cuối tháng tôi cho người lấy vé một ngày vé số. Do đó tôi thu hút được nhiểu bạn hàng bán lẻ.

Bạn hàng nơi thành phố phần đông là các cháu nhỏ đã bỏ học hành vì cha mẹ không đủ sức lo toan cho chúng. Một số cháu thì đàng hoàng, lấy vé bán xong hoàn tiền lại cho thầu để lấy vé tiếp cho ngày hôm sau. Có cháu vì ham chơi gặp đâu vui đó nên cho lắm khi bị ế vé nên phải thiếu tiền lại thầu, nhưng do tôi có cử vé tặng cho cuối tháng nên số tiền thiếu tôi trừ vào cữ vé nầy
Một số bạn hàng lớn tuổi lợi dụng sự dễ dãi và hiền lành của tôi nên khi buôn bán được một thời gian với lượng vé lớn thì họ trốn mất biệt khiến tôi mất cả "chì lẫn chài"

Những lúc xế chiều đã xổ số xong mà các em chưa giao tiền là tối hôm đó tôi phải đạp xe tìm các em khắp hang cùng ngõ hẽm, có em thì thiếu tiền không dám về, có em thì mất sạch cả vé nên trốn biệt tâm

Bạn hàng thiếu tôi đành chịu cho họ năn nỉ, còn tôi vì uy tín nên không chịu thiếu tiền Đại lý, vì thế cứ mỗi lần thiếu tiền là tôi phải bù vào có khi cầm cố cả vảng của vợ tôi

Rốt lại làm ăn dưới thành gặp trở ngại và có thể làm mất lòng nhiều người vì vấn đề tiền nong nên tôi đành phải bỏ nghề

Cái ngày từ bỏ cái nghề "Thầu nhí" thật là khó xử cho tôi, làm sao khi nghỉ mà mình không mất tiền ? bởi hầu hết vé số các em đều lấy chịu "Bán trước, trả tiền sau". Cuối cùng tôi cọn giải pháp : Chiều hôm đó tôi thu tiền xong của các người giao tiền sớm và hẹn với họ chờ vé vì Đại lý lớn chưa phân phối
SỐ còn lại nghe tin tôi chưa có vé họ cúp luôn không giao tiền để chờ đợi. Tối lại tôi tuyên bố nghỉ làm thầu và phải chịu mất toi số tiền mà họ chưa giao nạp. Tội nghiệp cho những tay em buôn bán đàng hoàng, đang có chổ dựa làm ăn, nay đột nhiên lại thất nghiệp thì hỏi làm sao họ không buồn ?nhưng trong tình thế nầy tôi phải hành động thế thôi và biết là một vài ngày tới các em cũng sẽ kiếm được người thầu khác bỏ vé cho bán

.........LEHONG.........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Thu Aug 30, 2018 11:58 am


ĐĂNG KÝ XUẤT CẢNH & BÁN HÀNG RONG

Khi về cư ngụ tại My tho,tôi vội vã lập hồ sơ đâng ký xuất cảnh theo diện HO. Giấy xuất trại lúc về địa phương chúng tôi phải giao lại cho Phường sở tại quản lý, đến khi cần để nộp hồ sơ thì Công an phường bảo là đã thất lạc và chỉ cấp cho tôi giấy xác nhận mà thôi.
Phòng xuất nhập cảnh tỉnh đồng ý cho tôi đăng ký làm thủ tục

Chờ đợi mãi cả năm trời mà chẳng thấy tin tức gì cả, tôi nhanh chóng đến Dịch vụ ở Saigon để được cố vấn. Nơi nầy chỉ dẫn tôi phải xin phó bản ra trại tại Bộ Nội vụ Saigon. Lo xong giấy tờ, có mấy tay dịch vụ chợ đen chào hàng bảo tôi nếu chịu thêm chi phí thì họ sẽ giúp cho đôn HO lên ở vị trí cao. Vì không tiền và cũng không mấy tin tưởng nơi họ nên tôi phải chấp nhận thứ hạng HO 34 năm 1991

Trong thời gian chờ đợi tôi phải tiếp tục mưu sinh sau khi giã từ nghề "Thầu" vé số, chọn sang nghề khác

Nhận thấy ngoài nhà chờ khách của phà Mytho- Rạch Miễu, thiên hạ buôn bán rất đắc khách, nên vợ tôi cùng thằng trai lớn ra đó đặt bàn bán Nước đá chanh, sinh tố, thuốc hút......Nơi nầy là chổ các người bán phải tranh đua mời khách, giành giựt mối, là môi trường kẻ lanh miệng thì hơn. Tuy phải chật vật bon chen nhưng gia đình cũng thu nhập được lợi tức tạm sống qua ngày

Công việc làm ăn suôn sẻ được năm ba tháng gì đó thì Ban quản lý phà đuổi không cho vào buôn bán tự do nữa, nên chúng tôi lại phải đổi nghề

Nhờ vào mái hiên nhà của đứa cháu ở cận bến phà, vợ chồng chúng tôi quyết định nướng khô bán cho khách qua đường, các tay xích lô, honda ôm nghỉ ngơi ăn nhậu, mấy đức cháu nhỏ bán vé số, hàng rong....

Mỗi buổi sáng tôi thức sớm lo phần việc đi chợ mua các loại khô như khô mực, cá ba chỉ, cá đường.....và mấy món làm gia vị cho việc ăn khô như tương, củ cải đỏ trắng.... và tự tay tôi chặt phân khô, phân loại, định giá để chiều vợ tôi lên bán. Công việc đơn giãn chỉ nhờ vào một cái bàn để khô, một lò than, một cái búa và một tấm thớt để giập khô cho mềm, nhưng cũng giúp tôi sống trọn qua ngày

Mãi đến tháng 10 năm 1994 gia đình tôi mới được mời phỏng vấn nên tôi phải nghỉ để chuẩn bị tư tưởng lên gặp phái đoàn phỏng vấn.


........LEHONG........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Tue Sep 04, 2018 10:58 am

NHẬP HỘ KHẨU

Chương trình HO dành cho những "Ngụy quân, Ngụy quyền" sau ba năm tập trung cải tạo sẽ được định cư ở Mỹ theo thỏa thuận giữa chánh phủ Hoa kỳ và Nhà nước Cộng Sản Việt Nam tôi được nghe từ lâu, qua tin tức rỉ tai của các bạn bè cùng đời lính . Do vì không được nhà nước thông báo trên truyền thanh, truyền hình, báo chí hay thông báo cụ thể nào cho nên bọn tôi cứ nghi ngờ : "Không biết có phải Họ cho bung ra tin nầy để tìm ra những ai còn tư tưởng nghĩ đến "Mỹ - Ngụy"thì dụ cho ra mặt để tóm luôn một lượt, hầu tránh những mầm móng chống đối sau nầy"

Nghĩ thế nên bọn tôi chần chừ, không dám lộ diện để đăng ký xuất cảnh, vã lại lúc nầy tôi đã về quê, bận bịu với sinh kế gia đình nên không còn lưu tâm nữa . Phần ở quê vợ tạm trú khoảng thời gian hơn 6 năm nhưng tôi vẫn chưa đăng ký được hộ khẩu

Sau nầy khi em tôi xuất cảnh nó kêu về Mỹ tho, cho nên tôi phải lo giấy tờ hợp lệ để trở về thành phố
Việc lo nhập hộ khẩu ở vùng quê hắc ám nầy quả thật gay go . Tôi đến xã để làm đơn xin nhập khẩu thì Chánh quyền xã tìm cách khó dễ để làm tôi nãn lòng : Có lúc họ bảo "Nhân viên lo việc nầy hôm nay không có đến". Có hôm họ nói :Ông Trưởng công an bân việc gia đình, đi ăn giỗ, tát đìa, đi họp ở Huyện ......V....V.......

Không biết bao lần tôi bỏ công ăn, việc làm đến nhưng lại quay về tay không . Tôi quá đổi bực mình nhưng biết làm gì hơn đây .

Hôm đó như thường lệ tôi đến sớm để chầu chực họ thì gặp một người cũng có mặt sớm nơi đó . Người đó hỏi tôi cần gì mà đến sớm như vậy ?
Tôi trình bày với người nầy tất cả nỗi bực tức mà từ lâu tôi mang nặng trong lòng . Người ấy bao hãy an tâm, hôm nay có cuộc họp của Ủy ban, anh ta sẽ bàn việc nầy với Trưởng công An xã giải quyết cho tôi và biểu tôi hãy ngồi chờ đợi cho qua giờ họp

Xong cuộc họp tôi không còn thấy bóng dáng anh ta ở đâu, nhưng được Trưởng công an kêu vào làm việc . Hắn nói sẽ sẽ chứng nhận đơn cho tôi và chuyển ra Huyện nhưng nói thêm rằng Tôi chứng cho anh nhưng chắc Huyện sẽ không chấp nhận vì đơn hắn chuyển có ghi " Là Sĩ quan Ngụy, xin Huyện nghiên cứu giải quyết"

Sau nầy tôi mới biết được người gặp tôi buổi sáng tại trụ sở Xã để xin nhập hộ khẩu chính là "Ông chủ tịch xã" mà tôi không biết .

Cầm lá đơn lên mà tôi vô cùng thất vọng với lời phê nầy, hi vọng được nhập hộ khẩu như tiêu tan, nhưng tôi cũng đánh liều mang đại ra Huyện Cai lậy
Nơi nầy tôi gặp nhân viên mặc thường phục đang ngồi nơi bàn tiếp tân, sau khi xem hồ sơ của tôi xong hắn bảo là hồ sơ anh hợp lệ cho việc đăng nhập hộ khẩu, riêng về phần vợ tôi lại gặp trở ngại là hộ khẩu ở nhà Mẹ vợ tôi đã bị Xã xóa tên khi theo tôi về sống ở Mỹ tho .

Hắn dặn tôi về Xã xin giấy xác nhận lạc khẩu của vợ và trở ra đây sau

Tôi trở về Xã xác nhận xong và ra nộp cho hắn, hắn ta nói sẽ giải quyết cho tôi nhập vào hộ khẩu của bà Mẹ vợ . Tôi thật tình trình bày cùng anh ta là tôi có cất nhà riêng ở đất vợ tôi . Hắn nói thêm như vậy tôi sẽ tách hộ riêng cho anh để sau nầy khỏi mất công
Thật sự tôi không ngờ anh ta lại giúp đỡ nhiệt tình như vậy dù tôi không mất một điếu thuốc mời hắn ngoài hai tiếng cảm ơn

Lo xong giấy tờ hộ khẩu, tôi cũng lo luôn giấy khai sanh hôn thú cho vợ và các con vì trước kia chưa đăng ký được hộ khẩu thì các giấy tờ kia không hợp lệ để làm

Có được hộ khẩu tôi lại bị mời đi Lao động công ích hằng năm là 26 ngày mặc dù ngày nhập khẩu đã qua tháng giêng năm mới rồi nhưng tên Tám Yến bắt tôi phải đóng tiền hai năm lao động . Tôi chỉ đồng ý đóng tiền cho năm mới nhưng hắn không chịu và tôi cũng từ chối đóng . Mấy ngày sau tôi chạy thẳng ra Xã đóng tiền lao động năm mới và được cấp giấy . Tám Yến vô lý trách móc với Má vợ tôi là tôi ra Xã đóng mà không chịu nộp tiền cho ngân quỹ của Ấp .Thật là buồn cười !

Việc một người dân thành thị về quê để nhập hộ khẩu đã khó khăn vô cùng thì việc tôi trở về thành phố sẽ rắc rối dường nào ? Em trai tôi khôn kheo trình bày lý do : Tôi là dân sống Mỹ tho từ nhỏ đến lớn, nay về quê vợ lại gặp sự tranh chấp đất đai, bất hòa với em vợ có thể xảy ra những điều không tốt, hơn nữa vì khi nó đi thì còn ngôi nhà "từ đường" để lại thờ cúng Ông bà, không thể bán cho người ngoài trong khi tôi còn ở quê vợ gặp khó khăn .

Với lý do hợp lý đó, thành phố Mỹ Tho đã chấp nhận cho tôi trở về cư ngụ tại phường 6


........LEHONG........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Sat Sep 15, 2018 2:10 pm



ĐỨA CON NUÔI VỚI NGÀY PHỎNG VẤN

Ngày chờ đợi rồi cũng đến, tôi phập phồng lo sợ hơn bao giờ hết, mặc dù hồ sơ tôi đã nộp đầy đủ như yêu cầu, bởi lẽ giấy hôn thú, khai sanh của các con đểu làm trễ hạn, vì thời gian tạm trú trên quê vợ Chánh quyền Xã không chấp nhận vì lúc đó tôi chưa có hộ khẩu.
Đến khi có được hộ khẩu họ mới đồng ý cho tôi làm hôn thú và khai sanh cho các con
Lại thêm trong số các con tôi lại có kèm một đứa cháu con của người anh vợ thứ Hai. Đứa cháu nầy là con rơi của anh với bà bồ ở Ba Tri tỉnh Bến tre khi anh về đóng quân nơi đó

Sau năm 75 anh đi cải tạo thì bà nầy mang thằng nhỏ giao lại cho gia đình anh Hai vì chồng bà ta ở tù sắp về, nên chị ấy không dám giữ đứa nhỏ để nuôi.

Chị ấy nói với Má vợ tôi là nếu Má vợ tôi không nhận thì bà sẽ cho Cô nhi viện, hay vất nó nơi nào đó cho ai muốn nuôi thì nuôi.

Trước thâm tình máu mủ Má vợ tôi phải đồng ý nuôi và giao lại cho vợ tôi săn sóc từ lúc nó chưa tròn tuổi thôi nôi. Đến lúc vợ tôi gặp tôi thì ở nhà nói dối là Cha cháu đi "Cải tạo" mới về. Thằng bé tin tưởng và gọi tôi là Ba, còn vợ tôi là Tám theo thứ bậc trong gia đình

Bởi lúc tách khẩu tôi cho nó vào chung hộ và sống chung với vợ chồng tôi cho đến ngày hôm nay. Lúc làm khai sanh lại tôi vẫn để nó mang họ vợ tôi và tôi xác nhận nó là con

Lúc vào gặp Trưởng đoàn phỏng vần, sau khi hỏi những chi tiết về đời lính của tôi Ông ta lại hỏi về phần gia cảnh. Tôi thành thật trả lời là tôi có bốn con, trong đó có ba đứa con ruột và một đứa là con của vợ.

Ông cắc cớ hỏi : "Sao con của vợ mà khai sanh anh xác nhận là cha của cháu ?" Không ngờ lúc đó thần khẩu xui khiến nên tôi trả lời khéo léo. Tôi thưa rằng : Vì bởi tôi nuôi cháu từ lúc còn bé và tôi đối với cháu là tình cảm cha con, hơn nữa tôi biết là một đứa bé khi lớn lên mà trong khai sanh không có cha thì cháu sẽ tủi với bạn bè, ảnh hưởng đến tương lai của cháu "

Nghe xong câu trả lời Ông ta gật gù và quay sang vợ tôi ngày, tháng năm kết hôn. Vợ tôi trả lời theo như trong hôn thú trễ hạn đã ghi, nhưng ông ta không thắc mắc gì cả

Chúng tôi mửng rỡ khi Trưởng đoàn chấp nhận cho chúng tôi được đi định cư tại Hoa Kỳ, không uổng những tháng năm chờ đợi

Nhớ lại từ ngày nộp đơn đến khi đi, chúng tôi chỉ có tốn tiền cho dịch vụ xuất cảnh mà thôi. Mọi việc đi lại trên thành phố tôi hoàn toàn dựa vào hai chiếc xe đạp khi cần có mặt cho cả gia đình như : Khám sức khỏe, phỏng vần

Với bản đồ thành phố Sai gon, cùng hai chiếc xe đạp chúng tôi đã đến được những địa chỉ cần thiết. Thằng cháu lớn chở hai đứa em, còn tôi đèo vợ tôi và đứa con nhỏ cũng đến được nơi, được chốn. Khi mệt thì ngừng lại ăn uống dọc đường, tiết kiệm một số tiền cho ngân sách eo hẹp của gia đình

Đợt khám sức khỏe, vợ tôi và các cháu đều qua khỏi , riêng tôi thì vướng vì phổi có vết nám. Qua mấy lần thử đàm tôi may mắn không bị ở lại uống thuốc như nhiều bạn khác. Họ bảo là những trường hợp như vậy khi sang đến Mỹ thì các Bác sĩ bên nầy sẽ khám lại, định bệnh và cho điều trị


..........LEHONG..........

avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Thu Sep 20, 2018 10:04 am

NGÀY XUẤT CẢNH

Sau thủ tục khám sức khỏe xong, thông thường như các HO trước thì chỉ độ vài ba tháng là họ sẽ nhận được giấy báo có chuyến bay sang Mỹ.
Vì tưởng như thế, nên thời gian nầy thì mình và gia đình tạm nghỉ ngơi dưỡng sức, dự định mời một giáo sư Anh văn về dạy riêng cho cả nhà, nhưng ngại bởi tiền công quá đắc, hơn nữa tiền dành dụm của mình chẳng còn được nhiều nên đành thôi. Mặc dù bạn bè và thân nhân nói là nếu mình mở lời là họ sẽ sẵn sàng giúp đở

Vì không tiện liệu được đời sống mình khi qua Mỹ sẽ ra sao ?. Mấy đứa em đi trước nó lúc ở Newyork, khi ở bên chị vợ tận Oregon rồi bay về lại Pennsylvania vì công việc may hàng lúc có khi không, hơn nữa mấy chủ hàng thường hay gạt công của các tay em bằng cách hạ giá hay giựt luộn tiền công, khiến cho các tay em điêu đứng.
Do vậy, vợ chồng mình không dám mượn của ai hết vì trót mang ơn mà không hoàn trả được thì mình sống sao an tâm !

Mãi đến gần 8 tháng sau thì họ mới gọi cho đăng ký chuyến bay. Lúc đưa danh sách xin định cư mình đã chọn hai nơi ;
_ Một là Newyork : Nơi mấy đứa em đã làm xong giấy bảo trợ cho mình trước đây
_ Hai là California : Nơi có đông cộng đồng người Việt sống và thằng bạn của mình đã nhờ xong một hội từ thiện bảo trợ.
Quyết định cuối cùng của việc Hội đồng xuất cảnh là mình phải định cư Newyork, nơi có người thân ruột thịt của mình cư trú

Chuyến bay theo ấn định là 4 giờ chiều ngày 29 tháng 6 năm 1995 và mình đăng ký xe du lịch để đưa đến phi trường. Thay vì phải hợp đồng đi lúc 12 giờ trưa để lên đến nơi còn lo các thủ tục xuất cảnh thì mình lại hẹn lúc 2 giờ chiều
Khi về đến nhà thân nhân mới bảo đi như vậy là không kịp, buộc lòng mình phải xin hẹn lại 12 giờ trưa

Hôm ấy trời mưa tầm tả, mình chạy đi lấy hẹn, khuân hành lý ra xe mà thân mình ướt đẩm vì mưa. Hành lý của gia đình đơn giản chỉ gói gọn trong một Vali nhỏ mà thôi. Trong đó võn vẹn mỗi người hai bộ quần áo và một mớ bánh, kẹo để làm quà cho thân nhân

Chuyến bay với chiếc KLM của Hà Lan từ Sai gòn ghé qua Mã lai độ một tiếng đổ xăng và bay suốt sang tận phi trường Amsterdam. Phi cơ bay với độ thật cao khiến cho mình và các cháu bị áp xuất không khí làm nhức cả hai tai, chảy nước mắt dầm dề, mặc dù mình đã chuẩn bị sẵn kẹo chewin gum để nhai khi phi cơ bay cao, thêm vào đó lấp vào tai máy nghe nhạc nhưng vẫn không tránh khỏi bị ù tai

Đến 5 giờ chiều Newyork, khi phi cơ từ từ hạ cánh xuống phi trường, từ trên cao nhìn xuống ta có thể thấy toàn cảnh cả thành phố : Đèn xanh đõ, vàng tìm tỏa sáng rực ở những building cao tầng đến khắp cả đường phố, pha với những ánh đèn của các chiếc xe đang kéo dài lê thê trên đường phố, những hàng cây xanh xen lẩn nơi phố thị thật đẹp vô cùng. Thật không hổ danh là thành phố của nền kinh tế thế giới, một thành phố không bao giờ yên ngủ

Làm xong thủ tục nhập cảnh thì mấy đứa em đã đón sẵn ngoài cổng phi trường, chúng đón về đến nhà vào khoảng 11 giờ đêm. Gia đình đã chuẩn bị tiệc khoảng đải thân nhân vừa mới đoàn tụ nơi đất khách quê người


........LEHONG.......

avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Mon Oct 01, 2018 10:57 am

CUỘC SỐNG MỚI VÀ BỆNH HOẠN

Chúng tôi tạm nghỉ ngơi một ngày cho lợi sức, vì suốt trên hai mươi tiếng đồng hồ ngồi trên máy bay khó lòng mà ngủ được, bởi không quen với thời gian thay đổi đột ngột cách nhau nửa quả địa cầu

Đến ngày sau là thứ bảy, chúa nhật tiếp đền là ngày Lễ độc lập của Hoa kỳ nên các cơ quan chánh phủ không có làm việc
Mãi đến ngày 05 tháng 07, em tôi mới dẫn chúng tôi xuống hội bảo trợ IRC để nhờ họ giúp đở làm giấy An sinh xã hội và nhận tiền trợ cấp

Lần đầu họ cấp cho mỗi đầu người là ba trăm đồng, tổng cộng gia đình tôi nhận được một ngàn tám trăm đồng. Tiền nầy bao gồm tiền mướn nhà và tiền ăn trong tháng đầu tiên

Bởi tạm ở nhà đứa em mà nó không nhận tiền thành thử tôi dư ra chút đỉnh tiền.

Tháng sau thì hội giới thiệu chổ để mướn nhà. Khi đến coi nhà, trong nhà có tất cả 05 phòng nhưng mỗi phòng quá hẹp chỉ kê đủ cái giường, hơn nữa lại ở lầu năm không thang máy nên tôi không đồng ý.

Sau đó tìm được nơi hai phòng nhưng tương đối rộng rãi ở tầng hai với giá Năm trăm rưởi, nhưng hội bảo trợ không cho mướn vì ngại tôi không đủ tiền đóng. Thế là tôi cậy nhờ người mai mối mướn nhà ở lầu năm, dù một phòng nhưng tương đối lớn lại thêm có thang máy rất thuận tiện cho việc đi đứng, nên tôi đồng ý.

Người làm mối thông cảm chỉ nhận tiền công mướn nhà là hai trăm đồng thay vì một tháng tiền nhà như từ trước đến nay họ vẫn làm.
Tôi phải trả một hơi hai tháng tiền nhà : Một tháng là đóng trước khi vào ở, kèm theo một tháng thế chân (Deposit)

Kế đến, tôi phải nhờ mấy đứa cháu dẫn đi khám sức khỏe lại và làm giấy chứng nhận để các con tôi đăng ký học cho kịp niên học

Vợ và con tôi sức khỏe không có vấn đề, riêng tôi do hồ sơ từ Việt nam và ảnh chụp lại vẫn còn vết nám cho nên tôi buộc phải tiếp tục điều trị

Sau mấy ngày uống thuốc tôi cảm thấy trong người uể oải, mất ăn, thiếu ngủ và trọng lượng giảm sụt, nên bác sĩ đề nghị đưa tôi vào bênh viện Lebanol để điều trị

Suốt một tháng trời ngột ngạt vì bị cách ly với bên ngoài, các con tôi còn nhỏ tuổi nên không vào thăm được.
Thức ăn Mỹ hoàn toàn xa lạ với tôi, họ mang cơm đến với chất lượng đầy đủ nhưng tôi ăn không được vì nhạt nhẽo, vô vị. Tôi chỉ có thể dùng được mấy miếng bánh ngọt, cà phê còn các thứ khác đành bỏ lại thấy mà tiếc

Vấn đề ngôn ngữ là điều làm tôi bị sóc nhất vì thiếu thông dịch viên Việt nam
Bệnh viện chỉ có bác sĩ Hoàng là người Việt, thỉnh thoảng đến hỏi thăm và giúp tôi thông dịch những vấn đế quan trọng .

Mặc dù môn Anh văn tôi có học ở Việt nam nhưng là Sinh ngữ 2, lại không có cơ hội đàm thoại với người nước ngoài nên bây giờ họ nói họ nghe, tôi nói tôi nghe . Sau nầy họ thấy tôi cầm sách tiếng Anh để học, họ hiểu là tôi biết chữ nhưng không nghe và nói rành, thành thử khi cần gì thì họ viết vào một tấm giấy và tôi viết trả lời, nên cũng tạm ổn phần nào....


........LEHONG.........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Sun Oct 07, 2018 11:44 am

BỆNH TÂM THẦN

Sau đúng một tháng nằm tại bênh viện Lebanol để điều trị, những ngỡ sau khi xuất viên mình sẽ khoẻ lại hẳn, nhưng buổi chiều vừa về đến nhà thì tối hôm ấy mình lại khủng hoảng tinh thần.

Tự nhiên mình bỗng nỗi cơn cuồng loạn, cứ ôm giường nằm nín thở để tìm lấy cái chết, suốt đêm cứ đi tới đi lui khiến gia đình không sao ngủ được.

Giữa lúc tuyết đang đổ xuống trắng xóa mặt đường thì mình chân không, không áo lạnh đòi chạy xuống đường, hoặc nhảy lầu tự tử.

Những người thân mình cũng không cho họ lại gần, trong đầu óc miêm man nghĩ mình sẽ nỗi cơn điên bất thình lình và có thể gây thiệt hại cho người thân. Cuối cùng gia đình phải gọi cấp cứu để đưa mình trở lại nhà thương.

Trong phòng mình đã nhảy đâm vào tường để được chết, nhưng bởi vách làm bằng loại giấy cứng nên không xãy ra điều gì.

Đến khi cô y tá kêu ra ngoài để ghi lý lịch, mình đã xô bàn giấy của cô y tá và hành hung cô ta nữa.

Hai người Security bắt giữ mình lại và suốt đêm đó họ trói hai tay và chân vào giường, cho uống thuốc để mình ngủ. Sáng lại gia đình vào thăm thấy cảnh nầy nhưng vợ mình không dám mở dây ra vì hai người bảo vệ vẫn luôn canh trước cửa phòng.

Mình tự mằn mò mở được hai tay và chân, bảo vệ thấy nhưng họ không nói gì, mình lại xuống giường làm mấy động tác thư giản và bước tới bước lui, đi lại trong phòng

Sau cùng mình nhờ họ dẫn đi phòng vệ sinh. Như vậy tâm thần mình tạm ổn định lại, nhưng bác sĩ quyết định cho mình nằm lại để chữa trị về tâm lý.

Cơn bệnh giảm dần, mình có thể bước ra đi dạo ngoài hành lang. Các y ta đã vỗ tay vui mừng vì nghĩ là mình đã thoát qua cơn nguy hiểm.

Khi dạo quanh bệnh viện mình lại gặp những bệnh nhân vừa mới chết được tải đi nơi khác làm mình kinh hải. Khi về đến phòng không hiểu nghĩ như thế nào bỗng dưng mình viết thư trối trăn nhắn lời lại với Vợ và các con trước lúc mình từ biệt gia đình.

Bác sĩ Hoàng vào thăm bệnh, thoáng thấy bức thư mình viết biết mình đã trở chứng lại nên gọi Bác sĩ chuyên khoa đến làm nhiệm vụ. Bác sĩ đã làm các khám nghiệm như gỏ chân, đem chụp hình đầu......V.....V.....

Trước bác sĩ dự định hai ngày sau là có thể xuất viện được, nhưng với hiện tình nầy mình phải chịu tiếp tục điều trị

Thời gian kéo về điều trị hơn nửa tháng mình được xuất viện về nhà, nhưng giấc ngũ vẫn không đến được với mình. Cầm cuốn sách lên đọc thì cảm thấy muốn ngủ nhưng khi bỏ cuốn sách rồi thì hai mắt mở trao tráo.

Hằng đêm vẫn thức trắng canh thâu, cứ nằm xuống chừng 5 phút thì lại đứng dậy đi tới đi lui trong phòng. Có lúc thấy như trời đất chuyển xoay tối đen như mực, tâm hồn như lâng lâng bay bổng, may mà mình còn có chút lý trí bấm ngay remote của truyền hình. Hình ảnh hiện lên và hồn mình bắt đầu quay trở lại hiện thực

Y tá vẫn đến chích thuốc trị bênh phổi cho mình mỗi tuần 3 lần. Như thường lệ có lúc thân nhiệt mình lên đến 102 độ F, người y tá ngần ngại chích và hỏi ý mình.

Khi còn trong bênh viện nhiệt độ có lúc đến 103 độ F nhưng trong đó họ vẫn tiêm thuốc mà không có gì nên mình đồng ý cho y tá chích
Y tá vừa rút kim ra xong, bỗng nhiên mình thổ huyết rất nhiều lại thêm đi tiêu ra máu đen mà rất hôi thúi, Y tá hốt hoảng gọi cấp cứu và chuyển mình vào bênh viện North Central
Bênh viện phải tiếp máu và đem vào phòng đặc biệt theo dõi

Khoảng 10 ngày sau mình được ra về, lần nầy thì người thấy dễ chịu hơn nhiều, có thể lúc ói mữa và tiêu ra máu đen đã giúp cho mình bình thản trở lại. Ngủ được và ăn chút đỉnh, nhưng vẫn sợ khi ai để những vật bén, nhọn gần mình và lúc trên lầu nhìn xuống đường xuyên qua cửa sổ làm mình sợ hải hơn.

Có lúc soi mình trước tấm gương với thân thể tiều tuỵ, hai mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ, mình cứ sợ cơn điên loạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Có hôm bọn trộm rình nhà, mình phát hiện được ở cửa sổ câu thang thoát hiểm nên vội vàng đập vào cửa và la lớn cho chúng sợ hải bỏ chạy.
Đứa con gái giật mình tỉnh giấc, cứ ngỡ mình nỗi cơn điên nên nó gọi 911 báo cấp cứu, và mình phải đính chánh kịp thời báo là có người rình nhà nhờ Cảnh sát đến truy tìm......


LEHONG
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Mon Oct 15, 2018 10:48 am


VỀ THĂM QUÊ HƯƠNG

Qua ba năm sống ở xứ người, trải qua những cơn bệnh thập tử nhất sinh, cứ ngỡ là mình sẽ không còn cơ hội trở về thăm viếng quê hương, thăm lại những thân quyến, bạn bè mà từ lâu mình xa cách

Ngồi trên chiếc phi cơ từ Đài loan về Sai gon, tâm hồn mình cảm thấy gần gũi với quê hương. Phi cơ từ từ hạ thấp được nhìn toàn cảnh thành phố ngày xưa mà dạ lòng náo nức, chỉ mong phi cơ đáp nhanh xuống phi trường, thoát ra cửa để gặp lại người thân thì sẽ biết mấy vui mừng, nhưng vì thủ tục nhập cảnh khó khăn và đông đúc nên hơn một tiếng đồng hổ sau mình mới ra được khỏi cổng. Gia đính gặp mặt, tay bắt mặt mừng hàn huyên đôi lời lại phải lên xe để trở về nhà.

Về đến Mỹ tho đã ba giờ chiều, Đối diên với cái nóng oi ả của mùa hè Việt Nam khiến mình mồ hôi nhỏ giọt và thân thể như bám phải chất muối nên ngứa ngáy khó chịu vô cùng
Đêm đến vì thời gian thay đổi khiến mình không ngủ được hết bốn năm ngày, sau đó cũng dần quen.....

Ở Mỹtho được vài hôm là gia đình phải về Cai lậy để thăm gia đình nhà vợ, vùng quê ngày xưa mà có thời gian mình sống bảy năm nay đã hoàn toàn thay đổi.

Ngũ hiệp ngày nào dân tình nghèo khó với những thửa ruộng luôn thu hoạch thất mùa. Nhưng từ ngày có bờ đập do Thuỵ Điển trợ giúp đã giúp dân chủ động được nguồn nước. Họ thay đổi không còn trồng lúa nữa mà lên liếp làm vườn trồng những cây đặc sản như : Xoài riêng, nhản.....khiến nông dân một ngày khấm khá thêm.

Ấp Thuỷ Tây ngày xưa nghèo xơ, nghèo xác thì nay người dân cũng có được cái ăn cái ở với những chiếc Honda, những căn nhà làm tường lợp ngói, họ còn có thêm những tiện nghi sinh hoạt như điện và Truyền hình để giải trí

Nhưng những cây vười vươn cao khiến nó cản mất ngọn gió từ sông thổi vào khiến người trong nhà cảm thấy ngột ngạt, chứ không như ngày xưa với đồng ruộng trống trải ngọn gió lùa vào làm mát rượi thân người.

"Cảnh mới người xưa luống ngậm ngùi" bởi nhửng thay đổi như đã làm lu mờ kỷ niệm năm nào : Không còn thấy được những đàn vịt xuôi ngược dòng nước để tìm mồi, không còn có những cánh diều bay lơ lững mà bọn trẻ thường thả những lúc chiều về.....

Sự thay đổi, mất mát nào mình cũng cảm thấy luyến nhớ dù đó là thời gian cực khổ của đời người.

Có đôi lúc mình muốn được như xưa, muốn trầm mình dưới sông để tìm con tép con cá..., muốn được tự tay thả một giàn bầu, giàn mướp, được nhìn nó đậu bông sai quả là mình thích thú biết mấy, nhưng làm sao tìm được khi tất cả đã biến đổi theo thời gian và cuộc sống

Vui chơi được ba tháng, gia đình mình đành phải tạ từ người thân, bạn bè với nhiều luyến lưu, nuối tiếc

Ngày chia tay kẻ ra đi và người đưa tiễn cùng rơi dòng lệ thảm. Sự biệt ly hôm nay biết sẽ còn gặp nhau để tay bắt mặt mừng hay vĩnh viễn mất nhau khi cuộc đời nhiều biển dâu thay đổi ?


.......LEHONG.......
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Thu Oct 25, 2018 4:26 pm

BÊNH NAN Y

Hôm gia đình mình về Việt nam thì Hùng bạn của thằng con trai mình có nhờ mua giùm một tượng Phật giây chuyền bằng sừng heo rừng nạm vàng và khi nghe tin mình về thì Hùng đến để nhận

Trông Hùng hôm nay mập mạp, trắng trẻo khác với mấy tháng trước đến nhà. Thuở ấy hùng ốm tong teo và với tướng cao cao nên trong Hùng có vẽ gầy hơn. Hôm nay thân hình Hùng thấy thay đổi rõ nét
Mình tìm hiểu xem Hùng nhờ thế nào mà phát tướng nhanh vậy? Hùng bảo là nhờ thuốc nên ăn ngon ngủ được.

Tò mò hỏi và nhờ Hùng chỉ thuốc vì cơ thể mình qua mấy năm bệnh hoạn trông ốm yếu và ăn không được nhiều, hay nói đúng ra mình ăn không ngon miệng. Nay nghe Hùng nói nên mình nhờ Hùng mua dùm thử một gói thuốc để uống xem như thể nào.?

Thật quả là hiệu nghiệm, uống vào xong chừng vài giờ là mình cảm thấy đói bụng và thèm ăn mà lại ăn rất nhiều. Trước kia mình thường chỉ ăn được nửa gói mì và trộn một ít cơm, nhưng hôm nay một lần mình có thể ngốn gần hai gói mì tôm và ngủ li bì. Ngủ xong, thúc dậy rửa mặt mà vẫn thấy còn thèm ngủ

Thuốc Hùng chỉ mình dùng là loại thuốc năm màu với những viên nho nhỏ, mỗi lần uống mỗi màu một viên, ngày hai lần. Dùng thuốc được vài ngày tuy ăn đặng, ngủ được nhưng cơ thể mình hình như có gì khang khác, không được ổn lắm nên mình không dám tiếp tục nữa.

Nhưng không ngờ sau đó thì mình thấy bụng có chiều hướng lớn thêm, lúc đầu cứ tưởng là ăn được nên mập, rồi lần lần bụng càng to hơn bình thường rất nhiều, có lẻ mình đã bị gan và vì thuốc đã làm ứ nước nên nó phát triển nhanh hơn. Sau đó là những cảm giác mệt mỏi, khó thở, đi cầu khó khăn là những điều làm lo sợ nhất

Vào nhà thương khám máu thì bác sĩ bảo mình đã bị sơ gan, nhưng không có cho toa mua thuốc điều trị. Đi đến các thầy thuốc Tàu thì họ bảo là bị Sơ gan cổ chướng, nếu bác sĩ chịu rút nước trong bụng thì họ mới điều trị được, nhưng bênh viện không đồng ý nên mình chẳng có cách nào hơn

Lúc còn ở Việt nam mình cũng từng chứng kiến có mấy người quen bị Sơ gan cổ chướng thì họ đã nhờ uống thuốc ta thì khỏi, nên mấy đứa em qua thăm thấy tình trạng mình như vậy mới mở lời để mình về Việt nam điều trị với những thầy thuốc đã trị hết bệnh cho nhiều người có trường hợp như mình, vả lại tụi nó cũng có ý định về Việt nam chơi nên nó sẽ giúp săn sóc bệnh tình

Mới có ba tháng xa lìa Việt nam nay lại trở về làm bà con ngạc nhiên, nhưng khi nhìn thấy cái bụng to lớn của mình thì họ đã hiểu và tỏ ra thương hại cho mình

Ngày đầu tiên khi trở về chưa kịp nghĩ ngơi thì mình vội vã tìm thầy để chửa trị bệnh, hết thầy nầy qua ông nọ nhưng hình như không có kết quả gì cả luôn những thầy đã nỗi tiếng trước đây. Mình bắt đầu lo lắng nghe người ta bày biểu những thứ thuốc mà nhiều người uống qua hết được bênh thì mình tìm uống chẳng e ngại : Con cóc nướng với Sa nhân thành than rồi tán thành bột uống, cá trê vàng nướng với cây Xương rồng, Mật rắn lục......v....v.....

Hằng ngày thằng em thứ Tám vẫn thường xuyên bắt có nấu cháo, hứng nước trong cây chuối hột cho mình uống nhưng hình như chẳng có kết quả gì
Nghe đồn có một Sư cô hốt thuốc trị bênh hay nên mình mò tới. Thuốc của cô là thuốc Nam tức là dùng những thứ cây cỏ dể tìm kiếm ở Địa phương. Sau vài ba thang thuốc,cộng vào đó mình cũng dùng tạp nhạp nhiều thứ không ngờ có hiệu nghiệm,

Bụng mình bắt đầu nhỏ dần, đường vệ sinh cũng thoải mái hơn trước rất nhiều, da dẻ đã bớt nám đen hơn trước. Thấy hơi ổn định mình quay trở vể Mỹ, không quên nhờ Sư cô bổ thêm cả trăm thang thuốc để uống, và nếu hết thuốc sẽ nhờ người nhà gởi tiếp sang

.
..........LEHONG.........

avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Sun Nov 04, 2018 11:59 am



CHỜ THAY GAN

Từ lâu ở Chinatown, mình nghe nói có Bác sĩ Dũng người Việt nam chuyên trị các bệnh về gan và chỉ nhận những người có bảo hiểm hay Medicare của những người già do chánh phủ chi trả, còn mình chỉ dạng Medicaid nên phải tự chi khi điều trị. Do vì lẽ đó mình không có khả năng tài chánh để lo bệnh

Đến bây giờ nghe bạn bè nói mới có một Bác sĩ trẻ gốc Việt cũng trị gan nhưng nhận cả Medicaid, do vậy mình tìm đến để nhờ cho thuốc uống thêm

Khi đến khám bệnh mình cũng khai thật tất cả những bệnh trạng cũ của mình và cách điều trị ở Việt nam.
Sau khi thử máu bác sĩ bảo rằng mình đã bị sơ gan tình trạng rất nặng, số vi trùng B hiện hữu trong cơ thể lên quá cao và không thuốc chửa và cách duy nhất là chỉ có thay gan mới có thể thoát qua hiểm nghèo.

Bác sĩ đề nghị chuyển mình đến bệnh viện Mount Sinai, nơi nầy chuyên về thay các bộ phận con người để đăng ký xin thay gan. Ngoài ra Bác sĩ cho thuốc gan uống để tạm thời duy trì tình trạng bệnh

Đến Mount Sinai sau khi thử máu bác sĩ đã chụp hình cá nhân và làm hồ sơ bệnh cho mình vào danh sách thay gan. Thời gian chờ đợi thì không thể xác định được, có thể năm bảy năm hay lâu hơn nữa , có nhiều trường hợp chờ đợi lâu hơn đến khi người bệnh tử vong mà vẫn chưa có gan thay. Có người may mắn có lá gan thích hợp và tình trạng bênh nặng mà được thay sớm thì cũng cứu được mạng sống

Thế rồi mỗi tháng mình đều phải đến bệnh viện để khám bệnh và thử máu xong lại về chớ Bác sĩ nơi nầy dành quyền cho Bác sĩ gia đình cấp thuốc cho bệnh nhân

Suốt hơn hai năm ròng rã vẫn mỗi tháng đều đặn đến bênh viện mà không nghe thấy gì đã làm mình nãn lòng thối chí và quyết định không đi nữa, chỉ uống thuốc của Bác sĩ gia đình và thêm một số thuốc Nam từ Việt nam gởi sang. Bệnh trạng vẫn ở tình trạng không thay đổi

Năm 2005 mình lại cùng gia đình trở về Việt nam sau năm năm xa cách.
Ngồi trên phi cơ suốt hơn hai mươi tiếng đồng hồ tại một chổ, mặc dù mình cũng vận động tới lui những lúc đi vệ sinh nhưng khi vừa bước xuống bước ra khỏi phi trường Việt nam thì hai bàn chân mình đã bị sưng to đến nỗi không thể mang giày vào được, đành phải mang tạm dép của mấy đứa cháu.

Về đến nhà mình phải ngâm nước muối ấm hai chân và vài ngày sau nó đã trở lại bình thường. Mình nghĩ là vì ngồi lâu một chổ nên bị đọng máu nên bị sưng chân mà thôi. Gia đình mừng vui gặp lại vì vẫn còn cơ hội gặp lại mình khỏe mạnh

Lợi dụng thời gian ở Việt nam mình tìm thêm thuốc để uống như những lúc trị bệnh trước đây, vì ở Mỹ khó tìm ra những nguyên liệu nầy như ; Gà ri chưn cách thuỷ với vỏ bưởi , Gà ri nhét đậu xanh vào bụng chưn cách thuỷ với rể tranh,V.......V...... Thật sự mình thấy khi uống xong thấy nó dễ dàng trong đường vệ sinh nên mình cũng an lòng

Hai tháng sau mình an toàn trở về Mỹ và sống bình thường như những tháng năm trước, tức là vẫn đến Bác sĩ gia đình nhưng còn bệnh viện thay gan thì mình đã không đến từ lâu


.......LEHONG......


avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by lehong on Mon Nov 12, 2018 11:06 am

CẤP CỨU

Tính ra thời gian về Việt nam chữa trị bệnh đến nay đã hơn bốn năm rưởi, tuy nhiên về việc ăn uống mình không cảm thấy ngon.
Thịt cá, trái cây mình lại không ưa thích.
Bữa ăn thường xuyên thường là nửa gối mì gói trọn với cơm hay là những lúc ăn cháo với đường cát, uống nước cũng rất hạn chế

Mấy lúc sau nầy mình cảm thấy mệt mỏi và giấc ngủ đến một cách khó khăn,
thường xuyên dùng thuốc ngủ, nhưng lúc về Việt nam chơi lại bỏ quên thuốc ở trên quê vợ. Khi về Mỹ tho mới nhờ đứa em vợ đem xuống giùm nhưng chàng ta lại lấy nhầm thuốc khác . Do đó mất ngủ liên tục hai ngày và nhờ thế mình quyết định không dùng thuốc nữa

Bắt đầu đến giai đoạn tiểu tiện khó khăn và bụng bắt đầu lớn trở lại, nước da trở nên đen sặm. Đến bác sĩ gia đình khai rõ triệu chứng thì ông khuyên mình phải trở lại bện viện Mount Sinai để chờ đợi thay gan , ông bảo rằng mình đã bỏ bênh viện hai năm, tuy nhiên vì đã đăng ký thì bây giờ nhờ họ lên danh sách lại

Lần nầy mình không trở về Việt nam trị bệnh nữa cũng vì những lý do : Trong thời gian ở Mỹ mình đã mang theo thuốc ở Việt nam để tiếp tục uống nhưng bệnh vẫn tái phát. Thứ hai là những người ở Việt nam bị bệnh đã chữa trị lành nhưng tất cả đều qua đời khoảng thời gian không quá 5 năm dù họ lắm bạc nhiều tiền và chạy thêm nhiều thầy khác

Do đó mình nghĩ bây giờ trở về cũng vô ích mà thôi, mình lại thay đổi thuốc bằng cách mua thuốc quảng cáo trên báo chí nhưng bệnh không hề thuyên giảm chút nào. Mình nghĩ là hết phương cứu chữa chỉ còn tùy vào may mắn. Hơn nữa chết ở Mỹ còn có vợ, con còn ở Việt nam chỉ còn các cháu thì về đó làm gì !

Bệnh mỗi ngày một nặng hơn, đến bênh viện Mount Sinai cũng chỉ là lấy máu thử nghiệm và họ phát hiện thêm là hai trái thận của mình đã suy yếu nghiệm trọng cần phải thay và đề nghị mình nên đăng ký. Thì thôi đến non nước nầy thì họ nói gì thì đành nghe nấy

Thời gian sau càng tồi tệ hơn khi ra ngoài chỉ đi khoảng 50 mét là phải ngừng lại nghỉ vì mệt và khó thở. Cho đến một hôm đang nằm nhà thì mình cảm thấy đầu óc cháng váng và không thể thở được. Con mình phải gọi cấp cứu đến. Nhân viên tải thương bảo là không thuận tiện chở mình đến bệnh viện Mount Sinai theo yêu cầu vì khoảng đường hơi xa và có thể bị trở ngại giao thông sẽ không kịp thời gian cứu chữa nên họ chuyển đến bệnh viện Montefiovre cho tiện hơn.

Sau nầy con mình nói là khi nhập viện khoảng vài phút là hơi thở mình đã đứt, Bác sĩ phải khẩn cấp dùng biện pháp thông tịm Khi tỉnh dậy thì mình thấy ở hai đùi, hai tay và một bên hang cua ở bả vai đều có đường truyền thuốc.

Thời gian nầy toàn bộ sinh hoạt của mình đều ở trên giường ngay việc tắm rửa, vệ sinh đều tại chổ do y tá phụ trách
Da thịt ở phần bụng, đùi đều trở nên đen kịch như bị phỏng cháy. Sau nửa tháng nằm tại đây thì bệnh viện lại chuyển đến bệnh viện Mount Sinai để tiếp tục trị liệu

Vẫn là ăn uống, vệ sinh trên giường lại thêm phần tinh hoàn bị sưng tấy lên. Nơi nầy tiếp tục trị liệu và nửa tháng sau họ cho xuất viện, nhưng đi đứng khó khăn vì phần sưng chưa trở lại bình thường

Nặng nhọc phần đi đứng và khó thở vì bụng quá căng, dùng tay ấn vào thì da bụng cứng như chứa đá trong đó, và hôm tái khám bác sĩ chấp nhận cho được rút nước trong bụng

Số lượng nước rút ra lần đầu và khoảng gần 3 gallon tức là khoảng mười lít nược Khi rút xong thấy dễ chịu hơn nhưng độ khoảng hai mươi ngày thì bụng trở lại trạng thái cũ, rồi lại phải rút nước nữa
Hi vọng của mình đều tiêu tan khi trong người hai bộ phận chánh yếu là gan và thận đã bị hư hại nặng nề


........LEHONG........
avatar

lehong


Back to top Go down

Re: CHUYỆN ĐỜI TÔI

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 2 of 2 Previous  1, 2

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum