Our forum runs best with JavaScript enabled !

Duyên Số Gặp Ma

Page 8 of 8 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

View previous topic View next topic Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by 8DonCo on Mon Nov 30, 2020 9:37 am

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 1107904834

_________________
Duyên Số Gặp Ma - Page 8 C7f64202b0357f04c779d805f437c5fc

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 JQrjmZ
8DonCo

8DonCo


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Thu Dec 10, 2020 2:00 am

102. Tìm chồng cho em

Sau sáng ngày rằm bận rộn cúng bái ở chùa cho đến trưa thì chùa trở về cái im lặng thiên nhiên như ngày thường. Một bà già cao tuổi hay đến tụng niệm ở chùa những ngày rằm, đang nhè nhẹ tay với cái chổi quét rác ở lan can chùa. Cơn gió heo may buổi trưa, thấy bà ngồi xuống nghỉ ngơi tôi mới nói:

- Con chào bà, con thấy bà đến làm việc giúp chùa chiền luôn luôn vậy?

Bà ngó tôi và trả lời:

- Bà rất là êm ấm trong lòng khi được đến với chùa chiền, cuộc đời bà từng trải qua chuyện lạ với duyên số đường đời rất là khó tin.

Tôi nói:

- Vậy bà kể cho con nghe được không? Con rất thích nghe chuyện về tâm linh và duyên số.

Bà ngó tôi thở dài một hơi vẻ mặt rất vui mỉm cười nhè nhẹ rồi bà bắt đầu kể:

- Quê nhà ở xa thành phố dọc theo sông, trong nhà ba mẹ với một người anh thôi, nhà làm ruộng nương vườn trái rất là vui vẻ với thiên nhiên, vườn rau cỏ thì ở bờ sông, sáng sớm tưới nước rau mới đi ra ruộng, tối về mới tưới thêm. Người chèo ghe qua lại buôn bán hay trao đổi đồ đạc chứ không được ngồi ghe vào thành phố thường xuyên, lúc đó tôi cũng 18 tuổi rồi, thời đó còn chưa có thuyền máy móc gì cả.

Những chiều về trước khi tắm rửa ăn cơm chiều, tôi đi tưới rau thì thấy gói bánh chưa được mở gói, cũng không có thiu gì cả như bánh sáng hôm nay, xong việc thì mang về ăn chỉ nghĩ là ai đã quên ở vườn rau mình. Sau cỡ hai tuần trôi qua lại thấy nữa, ba mẹ và anh cũng không hiểu luôn vì ban ngày tất cả vắng nhà sau ruộng nương thì đi ra vườn chuối vườn xoài chiều hôm mới về.

Hai tuần sau thì lại thấy cái khăn mặt mới chưa được xài vẫn nằm ở trong gói, rồi lại nữa rồi mấy tuần lại bánh trái. Một lần tôi bệnh mấy ngày liền thì anh tôi đi tưới nước rau chiều thay tôi, khi về thì tay anh cầm một gói nữa, bên trong là cái váy mới.
Chuyện thắc mắc và chuyện lạ như tăng lên từng ngày, trong nhà bắt đầu bàn bạc trò chuyện nhau, chuyện tò mò và tìm hiểu chuyện ở vườn rau bắt đầu. Khi chiều về lang thang trò chuyện hỏi trong làng cả người không đi làm ruộng nương, cũng không được câu trả lời gì cả vì ban ngày mà nếu không có thuyền buôn cặp bến thì cũng không ai xuống bờ sông làm chi.

Có người trong làng nói với mẹ:

- Chỉ thấy anh thuyền buôn trẻ tuổi đó mỗi lần cặp bến, xong trao đổi mua bán rồi thì bước vào vườn rau cỏ đó nghỉ ngơi một mình, một lúc thì anh chèo ghe đi tiếp. Trong làng ai cũng quá quen mặt anh buôn bán trẻ tuổi này.

Tôi cũng từng nghe mẹ nói tới luôn luôn:

- Mẹ muốn được con rể tuổi còn trẻ trai mà ham làm ăn, biết lo biết bòn như vậy.

Trò chuyện trong nhà đêm nay rất là vui, tất cả cũng chỉ chờ thời gian và thêm cái chú ý thôi. Mấy tuần nữa khi tôi xuống tưới nước rau thì lại lượm về thêm một gói đồ, khi về nhà mở ra, cả nhà chờ coi trong đó là gì, thì là cái áo mới. Tôi thử mặc coi thì thấy vừa đúng với thân tôi luôn như người đã đo trước rồi mới đi mua về vậy.

Mấy tháng trời đằng đẵng xuôi theo thời gian vào cuối năm, mùa gặt lúa, thời tiết bắt đầu lành lạnh cũng là mùa cưới hỏi nhau ở bên Lào.

Một hôm mẹ bệnh cảm cúm theo mùa, mẹ ở nhà không được ra ruộng, đang ngồi chơi ở gầm nhà hàng xóm mới sinh con. Trên đường trong làng thì thấy anh lái buôn trẻ tuổi, tay cầm gói đồ và đi thẳng tới mẹ chắp tay lễ và nói:

- Con chào mẹ, hôm nay may mà mẹ ở nhà con đến thăm luôn.

Mẹ tôi ngó anh hơi là lạ một chút và mời anh về nhà mình, khi lên nhà ngồi xong thì anh đưa gói bánh cho mẹ và nói:

- Hôm nay ghe đầy hàng không được buôn bán ở làng này, nhưng con cũng không quên quà bánh mà con hẹn với cô Ny ở vườn rau bờ sông. Chúng con gặp và trò chuyện cũng mấy tháng rồi, mỗi lần con qua lại thì cô sẽ chờ con ở nơi đó, nhưng hôm nay thì con không thấy cô đâu cả, con sợ cô bệnh nên con bước lên làng và thăm cô, may gặp mẹ ở nhà nên con được thăm mẹ luôn. Tháng trước đây con không gấp gáp mấy thì Ny đưa con lên nhà này, hũ nước mắm hôm đó vẫn còn ở góc bếp kìa.

Như trong lòng mẹ đã biết là chuyện gì xảy ra, ngồi nổi gai ốc luôn rồi mẹ hỏi:

- Con nói là Ny phải không con? Hôm nay nó đi làm ruộng, khi nó về mẹ cho nó hay là con đã đến nhà hỏi thăm.

Trước khi ra về anh nói với mẹ:

- Con không biết là Ny có nói gì với ba mẹ về con không? Chúng con yêu thương nhau đã lâu rồi, Ny cũng rất vui nếu ba mẹ của con ở thành phố đến xin hỏi rồi cưới cô, cũng nhiều lần Ny nói với con chuyện này.

Mẹ ngồi sững sờ luôn một chút rồi trả lời:

- Để mẹ nói với ba, rồi hỏi ý kiến Ny thêm một lần, mẹ cũng muốn cho con được câu trả lời rất vui vẻ trong ngày hẹn hai tuần sắp tới.

Nói xong anh vui vẻ chắp tay lễ chào rồi đi xuống thuyền về thành phố.

Chiều buông hôm nay, mẹ ngồi im một mình ngó ra vườn, hai dòng nước mắt chảy xuống một chút lại nghe tiếng mẹ cười lên khà khà khà, rồi cứ tiếp theo như vậy làm cho ba, anh trai và tôi không biết đường nào mà mò luôn, hỏi thì lại không trả lời mà cứ như vậy.

Ba nói:

- Có phải mẹ con bị ma nhập không vậy? đem vào chùa gấp hay sao đây, sao hôm nay mẹ con tẩn tẩn mát mát? Chắc 3 cha con mình đi ngủ ở chùa để nhà này cho mẹ con ở một mình thôi chứ ai mà ở được với người như vậy.

Hai anh em nghe ba nói xong quay mặt lại ngó mẹ thì cũng khùng khùng đi theo chứ biết làm thế nào nữa.

Một lát mẹ cất tiếng:

- Mẹ không sao đâu, cơm chiều xong mới trò chuyện nhau.

Khi xong cơm chiều tất cả ngồi xuống chờ nghe chuyện gì mà làm cho mẹ nửa khóc nửa cười như vậy, thì mẹ đưa gói bánh cho Ny, rồi kể câu chuyện hôm nay cho cả nhà nghe:

- Anh đi buôn trẻ đó đã tán bà chị của Ny mà đã chết từ hồi 14 tuổi, hai chị em song sinh với Ny mà giống nhau như đúc. Mẹ khóc là vì nhớ đứa con đã chết và cười rất mừng là « bóng ma người chị đã tìm kiếm chồng cho em gái mình ».

Cuối câu chuyện trước khi đi ngủ, hình như ba mẹ rất là hài lòng với anh đi buôn trẻ trai này, còn Ny thì xin ba mẹ vài ngày mới quyết định và trả lời.

Sáng sớm ra đang ăn cơm từ sớm để đi ra làm ruộng nương thì Ny trả lời ba mẹ là:

- Con đồng ý và vui vẻ lấy anh đi buôn này.

Rồi Ny kể thêm một câu chuyện trong giấc mơ đêm qua, thấy bà chị song sinh tên Sy đến ngồi bên cạnh vuốt lên đầu con và nói « Chị đã tìm kiếm cho em một gia đình rất là êm ấm khi ngày mai tới, chúc em gái chị đầy là hạnh phúc » nói xong và chị từ từ biến mất ra khỏi cái mùng. Con chợt tỉnh giấc ngồi dậy ngó vòng quanh một lúc mới nằm xuống ngủ tiếp.

Sau ngày hẹn và câu trả lời rất là êm ấm đó thì một tuần, ba mẹ của anh ở thành phố đến hỏi han và cưới trước cuối năm nay. Chuyện bất thình lình xảy ra làm cho tôi lo lắng và khó xử vì chưa được ngồi hay trò chuyện với người sắp làm chồng của mình bao giờ, tôi sợ cả giọng nói và tánh nết nữa. Trước khi đám cưới đi vào thành phố thăm ba mẹ anh rồi mua đồ về, cả nhà chờ nghe chuyện, thì tôi kể:

- Tôi ngồi xuống thở dài, bao nhiêu cái lo lắng trước đó hình như không có gì cả, bánh trái nào con thích ăn, váy và áo màu gì con thích mặc hình như anh biết hết rồi, đến cả giọng nói con nữa anh chẳng ngạc nhiên gì cả, ở gần bên nhau một chút thì con cũng chẳng e ngại hay lạ lùng gì cả, như cả hai người đã từng quen nhau từ lâu.

Anh chỉ nói là:

- Làm sao làm vợ chồng thì ít nói, lúc anh đến tán em thì nói nhiều?

Tất cả trong nhà nghe tôi kể xong thì thở dài với cái nhẹ nhõm trong lòng.

Trước cuối năm nay thì một đám cưới rất là đẹp đẽ hoàn hảo trôi đi, trong gia đình chồng chỉ có một mình anh thôi nên tôi dọn vào thành phố ở với gia đình đằng chồng, và trong lòng tôi lúc nào cũng gọn câu trả lời thật tình với chồng nếu một ngày anh biết là người ở vườn rau đó là chị ruột của mình. Rồi một hôm cũng đến khi anh nghe rất nhiều lần mà người làng tôi nói với anh.

Một hôm anh hỏi tôi:

- Trong nhà em có mấy chị em gái?

Tôi trả lời:

- Có một mình em thôi, còn bà chị song sinh đã chết từ 4 năm trước, người làng nói cho anh nghe đó là chuyện xảy ra thật đó anh, ngày mai là rằm lớn 15, mình về thăm ba mẹ em mà, anh càng rõ hơn nữa.

Ngày mai khi ba mẹ kể hết câu chuyện xảy cho anh nghe thì anh hỏi nơi để cốt chị Sy, anh đi ra cúng chị và cám ơn chị đã tặng cho một cô vợ dễ thương.

Và từ đó gia đình tôi thấy rất là hạnh phúc, ngày rằm lớn nào thì hai vợ chồng đi cúng bái ở chùa, cho tới cỡ 10 năm trước thì anh qua đời, con cái cũng lớn hết rồi, còn tôi lúc nào mà rảnh hay ngày rằm thì tôi hay đến làm việc giúp chùa và tụng kinh tưởng nhớ tới người đã qua.

Và như con thấy bà ở chùa luôn luôn và đang kể đời sống bà đã qua cho con được nghe hôm nay.


Viết Xong 10.00 đêm 05.02.2020

Bounthanh Sirimoungkhoune
avatar

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Sun Dec 20, 2020 4:04 am

103. Ai nhớ bạn


Tuổi còn đi học, khi hè tới năm nay thì đi xuống chơi Vạn Tượng.

Một người bạn tên My năm nay cũng đi thăm bà con nhưng nó đi trước tôi 3 ngày rồi hẹn nhau ở đó để đi chơi chung. Vạn Tượng thời tiết nóng nực hơn miền bắc lào nhiều, tôi không quen nên không ở được lâu, vì tôi hay nhớ nhà. Sau ngày tôi xuống tới đó, ngày đầu nghỉ ngơi ở nhà chú thím, rồi ngày thứ hai là ngày hẹn để đi chơi với nhau. Sau bữa cơm trưa tôi ngồi xe taxi theo địa chỉ mà bạn cho mình, khi tới tôi đứng ngơ ngác, thấy cửa nhà theo địa chỉ đó đóng cửa ban ngày im lìm. Một lát tôi mới quyết định gõ cửa, lại im lìm nữa, hai lần gõ rồi 3 lần gõ. Tôi nghĩ nếu bạn không ở đây làm sao trở về, đường nào đây, đây là Vạn Tượng đâu phải Luang prabang đâu. Khi đang quanh quẩn trong đầu thì cửa nhà mở ra, một cô em gái như đang ở trong chuyện buồn sầu cũng như vừa khóc xong. Tôi rất mừng và bước lại hỏi:

- Có phải là nhà có thân nhân ở Luang Prabang xuống không vậy?

Cô em gái ngó thấy buồn buồn trên nét mặt và gật đầu.

Tôi nói tiếp:

- Anh ở nhà không hay đi chơi đâu rồi? Tôi là bạn mà từ Luang prabang xuống.

Tôi ngó thấy giọt nước mắt cô đầy hoen mi, cô nói khe khẽ chậm chậm:

- Anh đến muộn rồi, tất cả người nhà bây giờ đang ở bệnh viện.

Tôi hỏi tiếp:

- Trong nhà cô có người bệnh nặng sao?

Cô trả lời:

- Bạn của các anh mới xuống chứ không phải là ai.

Tôi đứng thoát hồn vì không được gặp nhau có 3 ngày thôi, tôi hỏi:

- Bạn là người khỏe chơi thể thao hàng ngày mà, mới có 3 ngày xa nhau, hay là tai nạn xảy ra có phải không?

Cô lắc đầu, nói:

- Không phải đâu anh, anh bệnh chết ở bệnh viện một tiếng đồng hồ trước đây, ba mẹ và chị em tất cả vừa đi vào bệnh viện được một lát thì anh tới, anh bị bệnh sốt xuất huyết và vào bệnh viện được một tiếng thì anh đã chết.

Tôi đứng hình lắc đầu, một lát tôi hỏi:

- Bệnh viện có xa không và đi đằng nào?

Cô nói:

- Cũng gần 1 km, anh đi thẳng tới bờ sông, quành tay trái chừng 500 thước nữa thì tới bệnh viện, hay anh chờ gọi taxi.

Tôi trả lời:

- Không sao, cám ơn cô.

Rồi tôi cất bước đi bộ, một lát sau tôi đứng ở trước cửa bệnh viện. Tôi bước vào hỏi:

- Tôi có một người bạn ở miền bắc xuống vừa đưa vào bệnh viện đây ở phòng nào?

Vừa hỏi tới đây thì một người đang ngồi ở cái ghế sát vách bệnh viện cũng trạc tuổi ngó buồn buồn đứng lên bước tới tôi và nói:

- Tôi là bà con thân nhân cũng là người đưa anh vào bệnh viện một tiếng đồng hồ trước đây, bệnh quá khẩn cấp nên chẳng cứu gì được anh. Hôm qua còn đá cầu chơi ở sân trước nhà, sáng nay anh than đau đầu đi không nổi luôn mặt mày tái mét, ai cũng nói đem vào bệnh viện. Khi tới rồi thì thấy máu ra đằng chân lông khắp người rồi đi tiểu thành màu đen như cà phê, bác sĩ nói đây là một bệnh sốt rét rừng quá muộn rồi.

Thân nhân bạn dẫn tôi vào ngó mặt bạn lần cuối, khi ra về tôi lên taxi về nhà chú luôn, không quen đường quen xá. Lòng tôi muốn trở về luang prabang tại ngày hôm đó luôn. Tôi ở Vạn Tượng không tới 10 ngày, xong đám ma bạn được 3 ngày, cũng chẳng biết đi chơi đâu, tôi trở về luang prabang lại.

Hai ngày sau thành phố nhỏ khi tôi đi chợ gặp một người bạn tay cầm túi ni lông như gói đồ gì, khi thấy tôi chạy tới vui cười và nói:

- My nó gửi áo thun lên cho mình một cái để chơi thể thao chiều, với một lá thư viết.

Tôi giật mình tâm hồn tôi như người bất thình lình đạp thắng xe tại chỗ, lúc đó trong lòng ngập một chút mới mở lời hỏi được, và hỏi lại gấp:

- Được nhận hôm nào?

Bạn trả lời tôi:

- Mình vừa đi lấy về nè, người ta gặp nó ở phi trường, nó gửi đồ người ta sáng nay, lá thư viết hôm qua.

Tôi đứng hình một lát thân thể cuồn cuộn cơn lạnh gợn hồn, sùi lông nhím giữa ban ngày khắp thân thể luôn, rồi tôi cố gượng mỉm cười nói:

- Nó đi xa nó vẫn còn nhớ tới bạn bè là quá quý rồi, ở Vạn Tượng tôi cũng không được gặp nó.

Nói xong rồi chào bạn, tôi quay về nhà nhưng như là bước chân tôi nó đi không muốn nổi luôn, nó nặng hay nó mỏi gớm ghê từ nơi nói chuyện trò với bạn đến nhà cũng chưa tới 300 thước như đi cả tiếng đồng hồ vậy, lạnh cột sống trong lòng linh tinh như tóc tai dựng đứng lên tại chỗ. Khi nghe thấy bạn được nhận quà càng làm cho lòng tôi buồn buồn vắng vắng thơ thẩn cho tới chiều buông, đứng đứng ngồi ngồi thở dài thở ngắn.
Ba tôi thấy vừa cười vừa nói:

- Con làm gì mà tẩu hỏa nhập ma hay là bị ma dọa giữa ban ngày vậy?

Tôi cũng chỉ biết lắc đầu.

Một lát tôi kể lại câu chuyện cho ba nghe, khi kể xong chuyện thì ba kể một chuyện của ông bác khi ba mẹ còn chưa qua sinh sống ở bên Lào cho nghe:

- Một đêm gần 11 giờ nghe tiếng gõ cửa thì mẹ con ra mở cửa thấy ông bác làm ở xa về, thấy ông im lặng như mệt mỏi không nói năng gì cả, ba mẹ nghĩ là ông có chuyện buồn trong lòng, mẹ hỏi:

- Bác có ăn cơm không?

Ông bác ngó mẹ và gật đầu nhè nhẹ, xong ông đi dọn dẹp quần áo đồ đạc của ông gọn vào trong cái rổ, ông không nói năng một lời nào cả, xong ông bác lên ngồi ở cái bàn và bưng chén cơm lên ngửi và bỏ xuống như vậy 2-3 lần, chứ không ăn miếng nào cả, xong ông đứng dậy và đi ra cửa nhà, khi đến cửa nhà thì ông quay mặt lại ngó ba mẹ với 2 dòng nước mắt rồi đi ra khỏi nhà trong đêm luôn.

Ba mẹ thắc mắc cả đêm cũng không hiểu gì cả, khi sáng ra còn sớm thì có người gõ cửa, khi mở cửa ra thì không phải ông bác mà là bạn làm chung với bác ở xa về đưa tin là: “Ông bác đã chết từ 2 ngày trước đây. Ba mẹ lên đó làm đám ma với bạn bè của ông hay lên đem xác về đây?”

Ba ngồi xuống bên cạnh và nói với tôi tiếp:

- Ước nguyện của người trước khi chết muốn làm gì hay nhớ tới ai mà còn chưa xong, thì khi chết và linh hồn rời khỏi thân sẽ đi làm cái đó cho xong, và chuyện con gặp hôm cũng là một chuyện nhớ bạn bè thôi.

Ba kể xong thì ba làm việc mộc tiếp.

Cũng cùng một chiều hôm đó tôi đứng thơ thẩn ở trước cửa rạp cinêma, một người quen chung lớp học vỗ lên vai tôi hỏi:

- Đi Vạn Tượng về rồi à, sao về sớm vậy?

Tôi trả lời:

- Ở đó buồn và nóng quá, chẳng có gì vui, không biết đường xá.

Vừa nói tới đây thì bạn tranh nói tiếp:

- Bạn có gặp My không? Gia đình nó giàu có điều kiện đi nghỉ hè ở Vạn Tượng về rồi chảnh khi thấy bạn bè. Hai ngày trước chập choạng tối mình đi qua ngõ hẻm nhà nó, mình thấy nó đứng ở đường quành vào nhà. Mình chậm chậm xe đạp xuống gọi hỏi nó, về hôm nào, mà nó chẳng quay mặt ngó mình và cũng chẳng có trả lời mình luôn lững thững thẳng đường vào ngõ hẻm về nhà. Mình cũng là người thứ 3 rồi mà sau khi đi nghỉ hè về mà chào hỏi nó không trả lời gì cả, ba mẹ giàu sang có tiền đi chơi xa khi về rồi khinh với bạn bè ghê luôn.

Tôi há miệng nghe, ngậm không được luôn, gai ốc hay gai quả mít ở đâu ra mà nó bay bám đầy thân thể tôi. Tôi lắc đầu mạnh 2-3 cái rồi thở dài vài hơi nữa tôi mới tỉnh táo chút và vỗ lên vai bạn rồi mới nói ra được:

- Chuyện đó mà My làm được đã quá lắm rồi, lòng nhớ bạn bè. Tôi muốn gặp nó còn không được. Bạn có biết không là My đã chết ở Vạn Tượng từ ngày mình xuống đó, nó bị bệnh sốt rét rừng từ lâu rồi nó mới phát hiện khi đi chơi, mình đến đó chậm một tiếng sau, mình vào trong bệnh viện chào lần cuối mà. Nhưng nó còn trở về chào bạn và cho bạn thấy nó, là có duyên rồi và nó nhớ tới bạn bè lắm rồi, chứ cho nó làm thế nào nữa.

Lần này không phải tôi há miệng, bạn là người há miệng và đứng hình luôn, lắc đầu 2-3 nhát như tôi.

Xong trợn mắt hỏi:

- Chuyện nói vui hay bạn nói chọc phải không? Là My đã chết, vậy nó chết thật à, bạn thấy tận mắt à?

Tôi gật đầu và thêm một câu:

- Chuyện này sao nói đùa được.

Lần này gai ốc hay chắc bay từ thân tôi qua bám vào đầy cái đầu bạn, trên mặt đổi màu sợ ma ngó thấy rõ luôn.

Tôi nói tiếp lời:

- Bạn ơi đừng trách móc nó thêm, nó chết rồi, chắc ba mẹ nó đem cốt vào chùa xong rồi, nếu không tin mình thì cứ đi hỏi thử coi. Không lâu bạn cũng sẽ biết tin về My thôi.

Nói xong rồi chào nhau về, trong lòng rất là áy náy buồn và cũng là một chuyện rất khó tin, rồi không tin cũng không được vì nó đã xảy ra thật trước mắt mình.



viết xong 12.00 đêm 30.06.2016
avatar

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Tue Dec 29, 2020 10:47 pm

104. Quả báo

Nhớ tuổi đi học ở Lào, một trạm như là nghe nhiều người nói về ma quái ở làng tôi, tôi theo dõi coi thì chẳng bao giờ tôi được gặp. Những người già cả hay nói: “Nếu mình cố ý tìm ma thì ít khi lắm mới được gặp”. Tôi nghĩ là chắc cũng đúng theo lời nói của người già, khi người ta thấy mà tôi đến cũng không có gì, lạ trời, làng tôi hồi trước chưa từng nghe ma nhiều đến nỗi này mà trạm này người gặp ma nhiều quá xá vậy.

Người thứ 1 gặp ma kể:

- Một cô gặp ma kể lại cho tôi nghe:

- Khi tôi tan rạp cinema khuya thì tôi về đường tắt luôn luôn, nhiều năm cũng chẳng thấy gì cả. Đêm kia tôi về trời âm u lạnh sắp mùa đông, sương phủ trăng vàng với lác đác hạt mưa đêm, tôi đi về đến bên cạnh bờ ao mấy bụi tre gai lớn, đong đưa theo gió và nghe tiếng kẹt kẹt của cây tre chạm vào nhau theo chiều gió, như có gì gọi tôi cho tôi ngó về hướng bụi tre. Ở trên cao như có gì mà giống tà áo ai trên đó, tôi dừng bước không biết có đi thêm hay trở về đường cái, lạnh cột sống, da gà mọc lên đầy người. Tôi cố kiếm nhặt lại cái bình tĩnh, đứng hình một lát ngó cho rõ, thì tôi thở dài, đó là cái váy đàn bà như gió bay vướng trên lưng chừng bụi tre đó. Trời ơi tôi tưởng là ma, mới cất bước đi tiếp khi đến gần bụi tre, tôi đang sợ ma không muốn ngó, như có cái gì nữa mà kéo đôi mắt tôi, cay như ăn ớt nóng rồi bốc lên đầu, tóc tôi đứng thẳng lên tại chỗ, hình như có cảm giác là tóc nó vướng vít với cơn gió đang thổi nhè nhẹ, bất thình lình đó tôi thấy: Một bóng đen từ dưới đất từ từ đứng lên thành hình người. Ông trời ơi ông nội ơi tôi tè ra váy như trời mưa đổ trên cái dù rồi chạy luôn. Khi đến nhà ngồi một lát, thấy ướt váy và ấm ấm mới biết là tè ra váy, đi tắm rồi đi ngủ, nhưng cả đêm nằm giật mình cho đến sáng. Tôi nghĩ là con đường đó tôi chừa đến già luôn.

Người thứ 2 gặp ma kể:

- Lại thêm một chuyện nữa tôi nghe kể:

- Sau đó 2-3 ngày có đám ma chết để xác ở chùa, thân nhân và người quen đến viếng thăm chia buồn, khi tới khuya thì có một anh với 2 nàng về đường tắt sau lưng chùa, phía đằng sau nhà tôi, và đằng sau chùa có hai cái hòm trống không, để đó cho người nghèo không có tiền đóng hòm mượn, đem xác thiêu rồi đem hòm đó về trả lại cho chùa.

Khi đến đằng sau chùa gần nơi để hòm đó, bỗng dưng có cơn gió từ đâu tới, theo với tiếng rên rỉ, cả 3 người dừng bước chân, gai ốc từ chân đến đầu, ngó trước ngó sau thì thấy im lặng. Tất cả tiếp tục cất bước thì nghe tiếng rên nhè nhẹ nữa và tiếng cây cọ vào nhau kẹt kẹt kẹt, cả 3 người nắm lấy tay nhau, khi ngó xuống gầm nhà nơi chú tiểu ngủ đó, cả 3 đứng hình. Chiếc hòm cũ kỹ bụi bặm mờ mờ theo ánh đèn từ đằng trước chùa rọi đến, chiếc hòm đó đang di chuyển cái nắp ở trên. 3 người đứng hình cứng như tượng đá, một cô em tè rồi, nắp hòm từ từ nghiêng ra một bên tóc tai bù xù bắt đầu nhô lên, tiếng hú hồn hú vía, tiếng chân tiếng chạy và tiếng la hét. Tôi cũng không biết cả 3 người chạy ra con đường cái thế nào nữa, ngó mặt cả 3 người dài chắc hơn nửa thước, dài hơn mặt ngựa nữa, 3 cái mặt chia nhau nửa trắng nửa đen luôn, vì tóc tai nó đứng sững lên trời, nếu ma thấy mặt 3 đứa chúng tôi lúc này bảo đảm là ma sợ luôn chứ không phải chúng tôi sợ ma. Đêm đó khi đưa 2 cô em gái về rồi, tôi về nhà, trên đường về ngó trước ngó sau lia lịa, nửa chạy nửa đi, khi đến nhà tắm rửa cho tỉnh mà cũng không tỉnh lên được, khi ngó vào bóng tối là chợt giật mình, tôi phải mở đèn ngủ cả đêm, trằn trọc mãi đến sáng luôn. Bây giờ những đêm đi trên đường, ngó vào ngõ hẻm về đằng sau chùa đó tôi vẫn còn nổi da gà da ngỗng.


Ông bạn chơi hàng chiều với nhau, người thứ 3 gặp ma kể:

- Hôm nay là chiều thứ 4 lại nghe thêm một người bạn thấy ma đêm qua nữa, lại ở ngõ hẻm đường qua nhà mình nữa:

- 11 giờ đêm. tôi đi qua nhà bạn rồi đi về hướng sau chùa, vừa gần bụi chuối, tôi thấy cành cây nhãn bên này rung tôi dừng bước ngẩng lên thì lại im lặng, nếu cây rung sao lại rung có một cành thôi tôi nổi da gà. Khi quay mặt lại để đi tiếp thì phía bên này một bóng như người cao hẫng mặt đất, tôi không cần biết là ma hay người, kiếm trong túi quần thêm mấy cái chân nữa để chạy lẹ, nên 3 chân 4 cẳng còn chưa đủ để mà chạy. Ai cũng cười ầm, nó không chịu cho ma dọa nó rồi nó chạy trước. Thằng này khôn ghê luôn bạn chọc ghẹo.

Tôi nói:

- Vì bao nhiêu chuyện gặp ma của bạn bè và người qua lại thì nghe từng ngày, sao ngõ hẻm nhà chúng mình dạo này ma nhiều dữ vậy? Chưa từng thấy bao giờ nó đến nỗi này, để đó tôi phải chia thời giờ đêm khuya đi canh ma coi, tôi muốn thấy nó như thế nào?

Rồi đêm thứ 6 và thứ 7, ngày nghỉ cuối tuần sáng dậy không được đi học, khi rạp cinema chiếu xong rồi mình đi tìm coi có thấy bóng ma nào không?

Tôi hỏi mấy ông vua ngồi đó tiếp:

- Có ai không? Tối nay với tối mai mình rình ma thử coi có thấy con ma nào không? Im lặng không có một tiếng trả lời. Vậy tôi đi rình ma một mình.

Nói xong tất cả về tắm rửa không có đá cầu gì cả, khi tan cinema 10.30 giờ đêm, tôi về ngồi ở bờ ao dưới cây nhãn lớn cỡ 1 tiếng đồng hồ, xong tôi đứng lên đi lang thang trong ngõ hẻm, rồi trở về nơi cây nhãn đó nữa. Cỡ nửa tiếng tôi đứng dậy vòng quanh ra sau chùa rồi vòng về ngõ hẻm thêm một lần mới về nhà, mà cũng chẳng có cái gì cả. Ngày mai trôi dài đằng đẵng khi tới 10.30 giờ đêm, lần này tôi chú ý nơi mà các bạn bè từng gặp ma. Đêm nay tôi nghĩ là ở khuya hơn đêm qua để thấy ma, tôi ngồi dựa ở gốc cây dừa nơi tối tối hút điếu thuốc lá đến nửa đêm, cũng không thấy gì cả, tôi đứng dậy đi từng nơi từng nơi mà người ta thấy ma đó, rồi đến gần qua đêm cũng chẳng thấy gì cả, tôi trở về ngủ, sáng ra xong việc nhà rồi đến chiều tôi ra chơi với bạn.

Mấy ông vua ngồi một đống ở sân chùa, chẳng ai đá cầu gì cả, ngồi chờ tôi có còn sống sót không, mà 2 đêm đi rình ma một mình. Khi thấy bóng tôi đến, cả 5 đôi mắt ngó thẳng vào mặt tôi coi có bơ phờ vì ma dọa không?

Rồi theo với tiếng hồi hộp hỏi:

- Có thấy ma gì không trong 2 đêm vừa qua?

Tôi trả lời:

- Chẳng thấy ma gì cả hai đêm mệt mỏi tí nữa sáng luôn.

Tôi bàn với bạn:

- Làm vầy đi, cuối tuần này chúng mình canh coi có con ma nào không.

Một người bạn tên Ling chưa bao giờ bị ma dọa nói:

- Mình chưa bị ma dọa lần nào, còn đi kiếm nó làm chi, mình không có chơi đâu.

Một người bạn tên Pone nói:

- Mình đi theo.

Tôi nói:

- Chiều thứ 6 đi coi phim cinema với mình tan rạp 10.30 giờ đêm rồi tính nhau sau là mình bắt đầu từ đâu.

Rồi đêm rất là hồi hộp và hấp dẫn, thứ 6 đã tới 10.30 giờ đêm, tôi mua chuối nướng và ngồi ăn với bạn ở bờ ao, có ánh đèn xa xa rọi lọt khe lá cây một chút sáng thôi. Hai người hút thuốc lá ngồi ăn chuối nướng một lát, đôi mắt ngó lia lịa hỏi nhau: “Bạn có thấy gì không? nếu thấy thì nhéo nhau nghe”.

Một lát hai người đổi chỗ về nơi bụi chuối với cây nhãn, nửa tiếng đồng hồ ngồi ngó vòng quanh mỏi cả mắt rồi muỗi cũng nhiều nữa khi về đêm. Tôi nói mình ra nơi bụi tre kia đi có cây tre nào ngã xuống đó không. Hai người ra ngồi ở bóng đêm tối gần một tiếng cũng chẳng có gì cả. Bây giờ, hai đứa mình đi bộ chơi vòng quanh qua mấy cái ngõ hẻm cho hết đến cả đằng sau chùa luôn coi có con ma nào không. Gần 3 giờ sáng hai người thấy mệt mỏi rồi chia đường nhau về ngủ.

Ngày mai là thứ 7 hai đứa mình còn thêm một đêm nữa chắc thấy ma đó. Rồi giây phút đợi chờ đêm thứ 7 đã tới, 10.30 đã thăm, hai người ngồi im lặng với bóng đêm, đôi mắt tìm kiếm một hình bóng giống như người mà chẳng thấy. Hai người dạo bước vào cả sân chùa cũng chẳng có thấy một hình bóng ai, ma hay là người cũng chẳng có. Đêm nay 2 người tìm kiếm đến khuya rồi lại chia đường nhau về. Hai tuần rồi đêm muốn làm bạn với ma mà cũng chẳng có, tôi cũng lắc đầu, sao tôi canh thì không thấy con ma nào hết?

Ling nói:

- Hai đứa tụi mày không có phúc được gặp đâu, mấy thằng tè ra quần mới có phúc gặp ma.

Tôi than thở nói tiếp:

- Tôi chịu thua hai tuần đêm mệt mỏi, làm việc trong rạp cinema đã mệt rồi còn mệt mỏi với ma thêm, tôi không có số gặp ma đâu.

Chiều thứ 6 tôi mới ra chơi, bỗng có một chiếc xe chở xác chết trôi, đến chùa làm mai táng, chết chắc cũng đã cả tuần rồi, xác đã sình và có mùi hôi khắp chùa, ai cũng chạy lên coi ngoài ra tôi.

Ling nói:

- Xác là đàn bà mặt mũi sình lên hết rồi, hôi quá.

Chúng tôi rủ nhau về.

Ling hỏi tôi tiếp:

- Đêm nay có đi tìm ma không?

Tôi trả lời:

- Đủ rồi bạn ơi quá mệt với ma rồi, ai muốn thấy thì đi tìm còn tôi thì đi ngủ.

Nói xong tôi về tắm rửa ăn cơm chiều rồi đi làm, trong lòng tôi im chuyện ma đêm nay tan làm rồi về ngủ sớm, sáng mai tôi nghỉ, được làm việc nhà.

Cỡ 10.00 giờ sáng hai bạn đá cầu trong làng đến gọi tôi:

- Đến nhà Ling gấp mấy bạn ở đó hết rồi!

Tôi bật đứng lên và ngơ ngác hỏi:

- Nó chết à?

Hai người bạn vừa nói vừa cười như hứng thú cái gì không biết, tôi càng thấy lạ lại lo nữa, tôi chạy vào lấy cái áo khoác trên vai, vì trời quá nóng nực chạy theo bạn gấp.

Tôi thấy bạn bè đầy nhà, ba mẹ cậu nữa tôi chẳng thấy ai có cái vẻ mặt lo lắng gì cả. Tôi chạy vào trong nhà thì: Úi chà!!! Mặt mày chẳng giống Ling chút nào, tái mét, tóc tai còn đứng sững lên trời, nằm trong một cái áo mưa dính với cái mũ choàng trên đầu, nằm ói lung tung, tè ra quần nữa. Trong khi Ling như vậy mà bạn lại cười nói đáng đời là cái gì đây. Ba mẹ bạn ngó con trai mình lúc nào cũng ôm bụng cười. Ling lấy tay kéo cái áo mưa phủ lên đầu lên mặt, thì bạn lại kéo xuống và nói:

- Ngó mặt nó!

Ling nó quay nằm sấp cũng không được, bạn lật nó lại.

Tôi nói:

- Chuyện nó ra thế nào đây?

Tất cả mọi người chỉ ngón tay lên mặt Ling nói:

- Bạn không thấy cái áo mưa mà đêm qua không có mưa mà nó mặc để làm gì không? Mấy con ma ở cái ngõ hẻm mà mấy tuần nay, đã làm cho bao nhiêu người tè ra quần, hú hồn hú vía, nhiều người phải đi vào chùa gọi hồn gọi vía về. Thì bạn thử ngó cái mặt nó, ông trời có mắt mà, đêm qua bị quả báo. Đêm qua nó biết là bạn không đi kiếm tìm ma thì nó bắt đầu dọa người khác, thảo nào Ling biết là mình đi rình ma thì nó nằm ở nhà nó cười, chờ khuya rồi bày kế đi dọa người qua lại, nó không có vừa phải đâu, bị trời đánh đêm qua thì đáng đời rồi chứ.

Bạn kể tiếp:

- Đêm qua nó đang rình người đi đám ma ở chùa về khuya mà qua ngõ hẻm là nó dọa người ta, đứng ở nơi tối trong nửa đêm, cũng lạnh hồn rồi, chẳng may con ma mà chết sình ở chùa, cái mùi mà xa cả 20 mét đã chịu không được rồi, cái mùi tanh hôi tàn bạo đó. Khi Ling quay mặt lại thì: Eo ơi!!! 2 cái trán đụng nhau luôn, con ma nó khà một cái vào mặt còn không đủ nữa, nó hắt hơi thêm một cái nữa, đầy mặt ông vua quậy luôn, rồi con ma nó đuổi dí sát đít luôn.

Cũng không biết con ma giả này chạy đi đâu, cũng không biết nó tẩu hỏa nhập ma nơi nào mà gần sáng mới tới nhà, rồi đến bây giờ nó còn lẩm cẩm hơn cả ông già 90 tuổi vậy. Có đáng đời không thử hỏi cả thế gian có đúng không? Có ai từng nghe ma thật dọa ma giả bao giờ mà nó còn xảy ra với chúng mình.

Bạn vừa kể chuyện vừa nháy mắt vào nhau, rồi 2 người xách đằng phía đầu, 2 người xách đằng phía chân chạy. 1-2-3 đánh rầm xuống cái ao đầy là bèo, cho cả cái áo mưa xuống ao theo luôn, để cho nó xong chuyện ma ngõ hẻm.


Viết Xong 12.20 đêm 27.07.2017



avatar

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Sun Jan 10, 2021 4:03 am

105.Chuyện kể chị bán phở

Một ngày rằm lớn trong mùa hè, là ngày chủ nhật, bến ghe thành phố nhỏ rất là an tĩnh, sập bán phở bình dân đang ngóng chờ khách, tôi đậu xe máy xuống ngồi chờ chị bán phở, cũng quen vì tôi đến ủng hộ chị luôn luôn.

Trong lúc đó thì cô bán bánh bên cạnh nói với tôi:

- Chờ một lát chị về, rằm lớn nào chị cũng đi lễ chùa một chút buổi sáng mới trở về bán vì chị đã bị ma dọa ở đây.

Vừa nghe nói ma thì cái mặt tôi nó tươi như hoa tại chỗ, vừa ăn phở vừa nghe chuyện ma chắc rất là mùi mặn hôm nay, một lát bóng chị bán phở từ ngõ hẻm thẳng tới.

Chị mở lời hỏi:

- Chờ lâu không em chị vừa đi chùa một lát mới về.

Tôi mở lời chào chị và nói thêm:

- Em không biết, hôm nay rằm chợ bến ghe vắng không thấy hoa trái từ quê vào chỉ có người vào thành chơi thôi. Em ăn phở phải được nghe chuyện ma của chị gặp mới được, nếu không được nghe chuyện ma thì em không ăn phở chị luôn, nếu có chuyện ma thì rằm nào em cũng đến ăn phở.

Chị tươi cười và nói:

- Sao số chị gặp ma luôn luôn vậy, chị đi chùa sáng ngày rằm là vì chị nhớ tới một chuyện ma mà chị gặp ở đây.

Mấy cô bán bên cạnh chị cũng quay mặt lại nghe chuyện với nhau.

Chị kể chuyện:

- Một sáng, ngày rằm 15, cũng còn sớm khi tôi đang chuẩn bị đồ bán phở lên cái sập bán này, bàn bán bánh trái bên cạnh còn chưa ra, trong lúc đang loay hoay thì có một cơn gió nhè nhẹ thổi qua cộng thêm một tiếng lành lạnh nhè nhẹ trôi vào tai tôi “Tiếng chào cô”.

Tôi bật đứng thẳng lên như cái lò xo và ngó vòng quanh, đến lúc quay về phía sau lưng thì muốn đứng tim luôn, một bóng người đàn ông cỡ tuổi 50 đã đứng ở gần sau lưng tôi từ lúc nào không biết, tôi lấy tay đấm lên ngực mấy cái thở dài mới cất tiếng nói lên được rồi tôi hỏi:

- Chú đến ăn phở thì chờ con chút vì chưa sắp soạn xong và đồ mang tới còn chưa đủ để bán.

Ông chú đứng mỉm cười nhè nhẹ và lắc đầu tiếp với tiếng nói chậm chậm:

- Chú ở quê đến muốn hỏi con ở gần đây có ngôi chùa nào không? Chú muốn đi cúng chùa.

Tôi ngó ông chú đang đứng thì thấy trên má có vết trầy và áo trên bả vai bị rách, hình như chú không được khỏe vì thấy mặt trắng bách, ngó cũng đáng tội nghiệp, xong tôi nói:

- Nhà con ở sát chùa không xa đâu, con phải về lấy đồ thêm 2 chuyến nữa mới xong để bán phở, chờ con vài phút rồi chú về theo con có được không?

Ông chú mỉm cười và gật đầu, ngó thấy như là người ít nói, tôi cũng không được hỏi han hay trò chuyện gì vì mỗi sáng sớm là quá bận xếp soạn gấp gáp cho gọn sập bán phở.

Xong vài phút thì tôi nói:

- Chú đi theo con.

Ông chú lững thững theo sau, khi qua con đường quành thẳng và ngó thấy chùa thì tôi nói:

- Đó ở trước mặt là ngôi chùa, con phải về lấy đồ gấp và chào chú.

Một lát thì sập bán phở gọn và đầy đủ chờ khách đến ăn, mấy tiếng bận rộn bán phở sáng cho khách đến ăn cũng nghe tin là có xác chết trôi từ quê đến dạt vào bờ xa cỡ 300m. Tôi cũng không được để ý gì cả cho xong phút giờ bận rộn bán hàng thì cũng gần 11 giờ trưa, tôi mới ngồi xuống ngó về nơi người đang đứng ở lề đường chỉ chỉ chỏ chỏ ngó xuống sông, tôi bắt đầu cất bước tới nơi người đang đứng coi, vừa đi vừa thấy lạnh cột sống nổi da gà. Khi đi tới nơi đông người ở bờ sông thì hình như mình chìm trong giấc mơ không nghe ai hỏi hay tiếng nói gì cả, như có gì thấy quen quen và cuốn hút cho tôi bước xuống bờ sông nơi xác chết đó, khi tôi ngó vào xác chết đang bập bềnh ở bờ sông thấy vết trầy trên mặt và bộ quần áo thì tôi thoát ra một tiếng “Trời ơi”. Và tất cả tối sầm, tôi bất tỉnh tại chỗ, một lát cũng không biết là bao lâu thì hai cái tai tôi bắt đầu nghe tiếng xôn xao câu được câu không là “Cô bán phở, đem cô về nhà, đem cô vào bệnh viện, đem cô và chùa”. Hình như lúc đó người ta dìu tôi vào chùa và khi vừa bước vào cổng chùa thì tôi bắt đầu tỉnh lại. Ông chủ trì gọi hồn vía lại cho và ông nói:

- Không có gì đâu, người ta cám ơn con vì sáng nay con chỉ đường và dẫn người ta đến chùa.

Tôi nghe lời nói ông chủ trì câu này làm cho tôi sùi lông nhím đầy thân thể luôn, rồi tôi mới kể lại câu chuyện xảy ra sáng nay cho bà con thân nhân nghe
-Ông chú mà tôi chỉ đường dẫn vào chùa đó là xác chết đang nằm bập bềnh ở bờ sông chờ thân nhân đường xa đến nhặt xác và làm đám tang cho.

Và từ đó sáng ngày rằm nào tôi phải đi cúng bái chùa trước mới trở về bán phở.

Nghe chuyện kể đến đây tôi muốn ăn thêm một tô phở để nghe thêm chuyện mà cái bụng tôi no rồi đành phải ngừng thôi, lòng mong được nghe truyện ma chị thêm.

Viết xong 8.00 đêm 25.11.2019

avatar

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 8 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 8 of 8 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum