Our forum runs best with JavaScript enabled !

Duyên Số Gặp Ma

Page 4 of 4 Previous  1, 2, 3, 4

View previous topic View next topic Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Mon Sep 02, 2019 3:40 am

58. Ai mướn xe tôi

Lào, Luang pra bang trước năm 1980.

Lại thêm một đêm ngồi xuống kể chuyện cũ đã lâu năm trên tờ giấy trắng với dòng mực đen. Đêm mưa ẩm ướt thơ thẩn một mình trên đất Úc:

Nhiều lúc rảnh hay cuối tuần, tôi ra đầu ngõ hẻm bến xe ngồi nghe chuyện kể lang thang của người chờ đón xe về quê, nhiều chuyện cười tíu đau cả bụng, có chuyện lưu luyến với tâm linh ma quái, tôi cũng lại thích nghe nữa. Chợ là nơi xum họp người từ xa hay gần, bến xe ở đầu ngõ hẻm xuống nhà tôi, cùng bao nhiêu chuyện kể hàng ngày, rồi một hôm tài xế xe ngồi chờ khách cho đủ chuyến, mới ngồi kể chuyện vui. Đã hơn 15 năm trong đời sống tài xế chở khách từ quê về thành, chuyến xe đầu từ sớm 4 giờ sáng cho kịp chợ búa. Hôm nay, một anh tài xế xe kể chuyện về bóng ma mà anh gặp khi lái xe:

Từ làng cuối cùng cũng 25 km dọc theo đường núi rừng, cách xa nhau từng làng một. Khi chuyến xe thứ 2 từ quê về cũng đã 9 giờ sáng, bỗng nhiên có mấy người chạy tới xin giúp đỡ. Trong làng có một cô bệnh nặng đưa vào bệnh viện trong thành phố gấp nên xe chưa đầy khách cũng phải đi, chuyện chẳng may đến giữa đường đi thì cô đã chết trên xe rồi, thân nhân vừa gọi vừa khóc lóc đằng sau xe, vào tới bệnh cũng quá muộn nên tôi phải chở xác cô ngược về làng, tôi cũng đưa về tới làng giúp người ta, chỉ xin tiền xăng thôi.

Đêm nay anh ngủ ở nhà quê để sáng còn chở khách về thành phố sớm, tối nay cũng được viếng chia buồn với đám ma nữa. Sáng sớm xe rời bến từ quê vào thành phố với đầy là hành khách, rau hoa trái đầy trên nóc xe. Chập choạng sáng, xe còn mở đèn qua từng làng, người lên người xuống trước khi tới thành phố. Khi đi tới nửa đường thì một cô em gái đón xe nhưng không có mang theo đồ gì cả, xe đậu, cô lên chật chọi đằng sau xe. Khi xe cặp bến ở ngõ hẻm xuống nhà tôi, người xuống xe trả tiền.

Anh về nhà tắm rửa, ăn cơm sáng với vợ con rồi quay lại chở đồ và khách về nhà quê. Khi đi tới nửa đường lại thêm một cô em gái đứng đón chờ xe bên đường, anh đậu xe cho cô lên, đầy người trên xe về quê. Cỡ hơn một tiếng đồng hồ sau thì anh quay xe ngược về thành nữa cho kịp một ngày hai chuyến đi và hai chuyến về. Một cô đứng đón xe, như đi qua làng nào cũng có người lên xuống, khi tới bến thì anh xuống nhặt tiền hết mọi người là xong. Khi buổi chiều, chuyến về quê hơi chậm vì chờ khách quen cho đủ, vì quen mặt nhau hết, làng cũng không mấy gì lớn. Trên con đường đó cũng chỉ có một hay hai chiếc xe chạy, khi thấy người đứng bên đường giơ tay thì anh đậu xe cho khách lên và cũng chẳng để ý gì cả.

Một trạm thời gian trôi qua, khi anh ngồi ở đầu ngõ hẻm nhà tôi chờ khách về quê cho đủ chuyến cuối cùng, khách quen hàng ngày ngồi trước mui xe. Khi về giữa đường anh thấy một cô đang đón xe nơi cô hay đón, anh đậu xe đón cô lên đằng sau xe rồi lái đi tiếp, hai cô người quen ngồi ở bên cạnh hỏi:

- Anh đậu xe làm gì vậy?

Anh tài xế trả lời:

- Tôi đón một cô đang chờ xe khi nãy bên đường đó, vừa nói vừa lái xe, cô đón xe tôi luôn luôn ở đây mà.

Hai người ngó mặt nhau rồi nói vừa ngạc nhiên:

- Có ai đâu anh, chúng tôi đâu có thấy ai, cũng đâu có làng nào, đây là rừng núi mà, mấy hôm nay các em để ý cũng hỏi nhau, tại sao xe đến quãng đường này và nơi này, anh lại tạt xe vào lề ngừng một lát rồi mới lái đi tiếp?

Anh nói:

- Rõ ràng cô lên đằng sau xe, rồi khi xe đến bến làng hai em sẽ thấy mà.

Cỡ 20 phút sau xe đến bến làng, anh và hai cô em ngồi ở mui xe xuống cùng nhau chờ coi và chờ hỏi anh:

- Anh kiếm và chỉ cho hai em coi, đằng sau xe anh chuyến này có 7 người, 5 đàn ông với 2 bà già, có cô nào đâu mà anh đậu xe cho cô lên khi nẫy!

Anh đứng ngơ ngác nói:

- Rõ ràng anh ngó cái gương về đằng sau thấy cô lên ngồi rồi mới lái đi tiếp mà.

Hai cô em nói tiếp:

- Sáng này cũng đậu xe đón cô, hôm qua hôm kia các em ngồi đằng trước xe chẳng thấy bóng ai, đến quãng đường đó anh cũng đón cô nữa sao? Anh nhớ mặt cô không? Anh lái xe đường này hơn 10 năm, anh nhắm mắt cũng nhớ hết mặt người cả làng rồi, anh đi vào chùa đi! Anh chắc chắn bị ma dọa rồi đó! Cả hai tuần như vậy mà khi xe cặp bến, anh xuống nhặt tiền mà không nghĩ một lần sao, anh biết hơn các em chứ, nghề của anh mà. Từ trước đến giờ em đâu thấy anh đón người ở quãng đường vắng vẻ, toàn là rừng núi cây cối um tùm như vậy đâu anh, ma đó anh!

Anh trả lời:

- Hai mái tóc cô phủ lên hai má, anh cũng thấy quen quen mà, là người trong làng các em đó, ở lúc nhặt tiền xe.

Anh hỏi lại hai cô em gái:

- Thử nói anh nghe thật coi, đừng đùa nghe! Hai em không thấy ai đứng ở vệ đường đón xe anh thật không? Vừa hỏi vừa nét mặt ngơ ngác, anh quen mặt cô mà, anh nhớ cô cũng từng ngồi xe anh vào thành phố, mà hình như một thời gian không thấy cô.

Hai cô em gái trả lời:

- Anh đi vào chùa được rồi, các em đi về, chào!

Sáng sớm từ quê vào thành phố không ai đón đường nữa, hai cô em gái nói:

- Hôm nay không có ma, rồi chiều nay các em về, cầu cho thấy nghe! Anh mỉm cười, nói:

- Nếu lần này mà thấy, anh sẽ coi cho rõ mặt người!

Một tiếng đồng hồ sau, anh quay xe chuyến đầu tiên ngược về quê, có 4 người sau xe thôi. Trên đường đi đến quãng đường đó, lại thấy một cô đang đón xe, lần này anh xuống mời cô lên đằng sau tử tế rồi mới lái xe đi tiếp. Xe không đậu nơi nào hết cho tới bến quê, anh xuống nhặt tiền xe thì chỉ có 4 người thôi.

Anh mới hỏi:

- Một cô tôi đón giữa đường lên ngồi đây đi đâu rồi?

Cả 4 người trả lời:

- Đâu có ai mà lên ngồi đây anh, chỉ có 4 người chúng tôi thôi mà, anh đậu xe rồi chỉ tay lên ghế rồi anh lái xe đi tiếp đến đây mà.

Anh mua chai nước ngọt lang thang bước vừa đi vừa lắc đầu, miệng lẩm bẩm: "Quen mà, quen mà?" Bến xe ở sát chùa, anh bước vào sân chùa đi vòng quanh vừa nghĩ: "Sao có chuyện như vầy với mình?" Vừa nói câu mình xong, thì chai nước ngọt tuột tay tại chỗ rớt xuống đất, khi đó hai con mắt anh bị một tấm hình ở nơi để cốt người chết đã kéo vào đó, tóc tai không có sợi nào nằm xuống luôn, nào da gà da ngỗng gì không biết giữa ban ngày như vậy. 3 tuần trước anh giúp đưa người vào bệnh viện mà chết giữa đường là cô, và nơi đứng đón xe là nơi mà hơi thở cuối cùng. Bây giờ rõ và rõ thật thật, đúng và đúng thật thật, đúng là ma thật! Anh bàng hoàng chạy lên xe, chẳng cần có khách hay không, về thẳng thành phố với gia đình. Khi lái xe là không dám ngó bên đường, nhắm mắt một bên lái xe, rồi đem xe vào chùa tụng niệm gấp trong ngày đó luôn. Về đến nhà nói ú ớ không nên lời, tóc anh cầm chỗ nào rụng chỗ đó, vợ anh thấy vậy mới nhờ người quen lái xe thay cho anh, vì có một chiếc xe chạy trên con đường đó, bất thình lình nghỉ thì khách không có xe trở về quê nhà.

Chuyện kể đến đây đã ngừng vì xe phải rời bến về quê, mong chuyện sau được gặp anh và được nghe chuyện ma tiếp và cũng được viết xuống cho các bạn yêu ma được đọc thêm kỳ tới.
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by May4phuong on Mon Sep 02, 2019 1:22 pm

mongtho có nhiều truyện ma quá ha ...
May4phuong

May4phuong


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Mon Sep 02, 2019 11:05 pm

May4phuong wrote:mongtho có nhiều truyện ma quá ha ...

Vâng, đúng rồi, truyện ma vẫn còn nhiều. Cảm ơn bạn ủng hộ. Hihi
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Sun Sep 08, 2019 10:43 pm

59. Chết trước ngày

Chùa là nơi lang thang với chuyện kể về tâm linh lâu dài theo thời gian. Luang prabang, Lào là một nơi nhiều chùa và cũ kỹ mấy trăm năm trôi qua. Tôi hay ra chùa nghỉ mát và nghe mấy chuyện kể lang thang, tôi thích nhất là chuyện ma. Gần rằm tháng 11 Lào thì chùa nào cũng quá bận rộn làm đèn thắp quanh chùa, chú tiểu và người rảnh rỗi từ già trẻ cũng đến giúp chùa vừa làm đèn vừa nghe chuyện kể.

Một hôm có một chuyện kể mà tôi thấy mê luôn như quên cả một cơn mát mẻ ngủ buổi trưa, rồi tất cả ngồi gần đó chìm vào trong một chuyện ma mà một ông già đang bắt đầu kể về người bạn hàng xóm của ông lúc còn trẻ trai:

Miền bắc Lào toàn là rừng núi sông suối, nên mùa mưa thì muỗi cũng nhiều và người bị bệnh sốt rét rừng thì con số cũng đáng kể. Lúc đó, ông bạn bị bệnh sốt rét trong một thời gian dài lúc lạnh lúc nóng hay mê man. Một hôm, ông bạn hàng xóm ngồi trước nhà quấn cái mền trong cơn bệnh thì có một người già đi qua mặt ông và nói:

- Năm nay ở chùa đang bận rộn ngày thả đèn sắp tới, sao ông không đi giúp chùa như hàng năm? Đèn lồng tròn, ông là người làm lẹ nhất mà, sao sắp đến ngày thả đèn mà ông vẫn ngồi ở nhà?

Bà già lạ đó nói xong rồi đi vào ngõ hẻm mất dạng. Ông ngồi thơ thẩn một lát thì cơn lạnh sốt rét đã qua, ông đứng lên nghĩ gì không biết, rồi lần này vào nhà thay quần áo đàng hoàng và đi tới chùa.

Khi ông tới sân chùa rộng rãi, ông đi thẳng vào nơi đám người ở lan can chùa, thì ông ngạc nhiên vì không có ai làm đèn gì cả, và bao nhiêu người cũng gần 20 người mà ông chẳng quen mặt ai. Ông đứng sững một lát, miệng lẩm bẩm: "Mới có tháng 7-8, đâu phải là tháng 11 Lào mà làm đèn." Khi ông bước lên bậc cầu thang lan can chùa thì thấy một cái hòm, ông chắp tay lễ và ngó vòng quanh, gần 20 người đang ngồi lặng lặng không nghe một tiếng nói gì cả, chỉ giúp nhau nhặt bông hoa, ông nghĩ: "Thôi mình đã tới rồi thì giúp đám ma một chút chia buồn chiều hẵng về." Ông ngồi vẽ hoa trên tờ giấy vàng bạc cho các cô cắt và dán lên cái hòm cho đẹp theo phong tục. Hôm nay, ông thấy hơi lạnh lùng vì không có một tiếng ai chuyện trò gì cả, rồi tất cả mọi người như không ai ngẩng mặt lên luôn. Ông nghĩ rằng đám ma ai cũng buồn trong lòng của người thân thiết ra đi.

Cũng hơn 2 tiếng đồng hồ mà ông ngồi giúp cho đám ma đó, ông nghĩ là mình cũng nên về nghỉ ngơi vì mình đang có bệnh sốt rét rừng, vừa nghĩ tới đó thì ông trời bất thình lình đổ một cơn mưa lớn ào ạt không ngừng cả nửa tiếng đồng hồ. Song, bầu trời tối đen như mực lạ lùng với cơn gió mạnh bắt đầu kéo dài, ông ngồi ngó ra ngoài sân chùa, miệng lẩm bẩm: "Chúc cho linh hồn xác chết đi chốn bình an", và ông quay mặt vào nơi để hòm và nói:

- Xác chết này linh thiêng thật, hay là muốn cho tôi ngồi đây chia buồn thêm một lát nữa.

Lời nói của ông nói ra mà mọi người từ già đến trẻ cũng không ai ngẩng lên đáp trả với tiếng cười hay câu trả lời gì cả, tất cả im lặng. Ông ngồi xuống chờ cơn gió tàn để ông đi về, nhưng cơn gió không giúp mà kéo dài cả tiếng đồng hồ luôn. Bầu trời bắt đầu tối mịt lại thêm một lần nữa, ông ngồi thở dài quấn điếu thuốc lá bằng lá chuối và ngó về đằng cái hòm được bao bọc những nét bông hoa ông vừa vẽ xong. Bất thình lình trong lòng ông nghĩ ra một chuyện là muốn thấy mặt người chết trong hòm và chào tạm biệt với thi thể người chết. Ông cũng không để ý gì, chỉ biết lòng mình lương thiện chia buồn với đám ma thôi. Ngoài trời trở nên sấm sét ầm ầm, ông lê tới gần đầu hòm, miệng lẩm bẩm chúc và hai tay bắt đầu đẩy miếng ván trên hòm mà chưa được đóng đinh. Nửa mờ theo bóng chiều, nửa tối nửa sáng theo ánh sét chớp nhoáng ngoài trời. Hai tay ông bắt đầu đụng vào miếng ván trên của hòm và nhè nhẹ đẩy ra. Ông đưa một tay vào trong hòm như muốn vuốt mặt xác chết chúc người ta, thì bất thình lình tia sét chớp nhoáng, bàn tay ông ngừng giữa chừng và tất cả tối đen như mực, như trái đất và thời gian đã dừng lại theo ông. Ông đã bất tỉnh ở lan can chùa một mình. Chú tiểu, thầy sư và người làng gọi giúp nhau đem ông về, khi ông tỉnh một lát ông kể:

- Chuyện làm đèn tháng 11 giúp chùa với hình bóng của một người già lạ đó, rồi đến đám ma ở chùa ngày hôm nay, người xung quanh ai cũng mất hồn mất vía, vì ở chùa hôm nay không có đám ma, cũng chẳng có sấm sét trời mưa gì cả, rồi ông gượng kể tiếp:

- Khi ông ngồi gần bên cái hòm và đẩy miếng ván hòm trên đó, khi ông ngó xuống theo ánh sét trên trời thì ông thấy xác chết ở trong hòm đó chính là ông với bộ quần áo mà ông đang mặc bây giờ.

Ông kể tới đây thì tất cả đã dừng lại vì ông cấm khẩu không nói được một lời nữa, rồi hai ngày sau thì ông đã chết, cả chục người đứng nghe không ai mà không mất hết hồn vía giữa ban ngày luôn. Người làng và thân nhân để xác ông ở nhà chứ không đem vào chùa nữa, với một chuyện rùng rợn đã xảy ra.

Nỗi sợ sệt lạ lùng của chuyện này đã làm cho người làng không dám đi qua chùa sau chiều buông và trong làng vắng lặng lạnh lùng trong một thời gian dài từ sau khi đám ma ông xong.

Chuyện đến đây cũng đã hết và những đêm mà tôi chợt nhớ lại chuyện này, làm như cái rùng rợn vẫn còn theo tôi chẳng nguôi luôn.
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Sun Sep 15, 2019 4:16 am

60. Duyên tình kiếp nợ

Đêm nay thơ thẩn một mình bên đất Úc, ngồi xuống viết một câu chuyện xảy ra trước năm 1980. Một câu chuyện đồn đãi ở cuối làng của thành phố Luang Prabang với một cô gái 16 tuổi. Cuộc sống thiên nhiên trồng trọt ruộng nương, cô là người rất đẹp gái và hiền lành, tên là Kéo, ba mẹ gia đình cũng khá giả hay đi cúng bái chùa theo văn hóa. Trong ngày lễ lớn trong chùa làng, tôi đến chơi từ chiều, người làng bán bánh trái, rượu chè đầy sân chùa, tôi dạo bước quanh chùa chật chọi với cả ngàn người trong ngày lễ. Nhiều bạn học chung lớp khi thấy bóng tôi thì chạy tới dẫn tôi ghé thăm nhà các bạn và dạo bước trong làng, xong đến nhà một người bạn học cùng trường mà khác lớp.

Tôi cúi đầu chào ba mẹ của bạn và ngồi xuống uống ly nước dừa non thì tôi ngó thấy một đứa em gái đang ngồi trong nhà quay lưng ra cửa, mặc đồ trắng và cạo đầu, tôi ngạc nhiên mới hỏi bạn:

- Cô đó là ai vậy? Cô làm sao và có chuyện gì đó?

- Em gái mình mà, cô hay tươi cười trò chuyện với bạn luôn luôn khi nào mà bạn ghé thăm đó.

- Em nó mặc vải trắng và cạo đầu sao mình nhớ?

Tôi gọi:

- Kéo! Anh đến làng này và thăm nhà em nè, em khỏe không?

Cô chậm chậm quay mặt lại với đôi mắt hung dữ ngó tôi giật cả mình như chưa từng thấy tôi bao giờ, khi cô trả lời tôi bằng một giọng của người đàn ông. Cô nói:

- Không cần hỏi thăm đến tôi, rồi quay mặt đi nơi khác, đừng ngó vợ tôi!

Anh của cô mới kéo tay tôi xuống cầu thang nhà, ngồi chơi ở dưới nhà trò chuyện.

Bạn kể:

- Em nó mới cạo đầu và mặc bộ vải trắng ngày hôm qua, gần hai tháng rồi không biết có thoát khỏi cái nạn này không? Thời gian khi em nó 15 tuổi, hơn một năm rồi nó mới nói trước khi chuyện xẩy ra trong năm nay. Khi nó ngủ cứ thấy chiếc bóng đen đen thành hình người rồi gọi nó là vợ. Chiếc bóng đen nói với nó: “Là đã đi kiếm nó lâu rồi mới gặp nhau ở đây và đã từng thề hẹn nhau là đúng 16 tuổi sẽ đến lấy nó đi làm vợ, mà kiếm mãi mới được gặp”, rồi mỗi đêm đến sờ và bóp nó thành vết ngón tay in trên bắp chân, bắp đùi hay ở phần trên cổ, vai hay sườn, cứ 2-3 tuần có một lần, và vết tím đó in cả tuần mới hết. Nó nghĩ là giấc mơ và thân phận con gái nên không muốn nói cho ai nghe để khỏi ầm ĩ cả làng. Đầu năm nay nó 16 tuổi đúng, sau tan học em nó tưới nước rau bên bờ sông hàng ngày. Một hôm em nó bận mới tưới nước rau muộn hơi tối, xong cơm chiều đã dọn lên sẵn chờ mà còn chưa thấy nó về, ba mẹ và tôi đi kiếm hỏi trong làng thì người ta nói: "Thấy cô xuống tưới rau mà gần 8 giờ tối rồi con chưa lên sao?" Ba mẹ và anh cô nghĩ là cô tưới nước rồi ghé chơi với người quen trong làng, nào ngờ cô nằm bất tỉnh ở vườn rau bờ sông một mình. Khi đem cô về đến nhà thì cô nửa mơ nửa tỉnh, khi nhớ khi không nhớ, lúc nào mà cô không nhớ cô là ai thì sẽ không nhớ cả người trong gia đình, là lúc đó giọng nói cô thành tiếng đàn ông: "Nó là vợ tôi, tôi đến lấy vợ tôi, chúng tôi đã là vợ chồng nhau đã mấy kiếp rồi và chúng tôi đã thề ước với nhau ở chùa, dù kiếp nào nơi nào cũng là vợ chồng nhau, bây giờ nó đi sanh đẻ trước tôi thì tôi phải tìm đến lấy nhau, nó là vợ tôi".

Theo văn hóa phong tục thì ba mẹ cũng đã tìm thầy bùa, thầy ngải khắp nơi cũng chẳng giúp gì được. Trong 2 tháng này quá mệt mỏi về đứa em gái, đêm ngày lúc nào cũng phải có người canh gác, không dám để cho nó ở một mình sợ nguy hiểm và người khác nữa. Coi tình trạng thì càng ngày càng thêm nặng lên chứ không có gì giảm bớt cả, bây giờ muốn cạo đầu, mặc đồ trắng nữa, lâu lâu mới thấy em nó nói ra, mà khi nói hình như em nó biết những gì mọi cảnh sắp xảy ra: “Trời sắp đổ mưa, cất đồ đi!", khi nhặt đồ phơi vừa xong thì trời đổ mưa đúng lúc. Bạn kể tiếp:

- Hôm kia mình kiếm chìa khóa xe, kiếm khắp nơi cả tiếng đồng hồ mà không thấy, em nó ngồi quay mặt vào vách rồi nói: "Ở thẳng cửa sổ phòng ngủ của anh, dưới đất ngoài nhà". Mình chạy ra cửa sổ ngó xuống thì thấy chìa khóa nằm ở đó thật.

Tôi nói vài lời an ủi bạn khi thấy em nó trong hoàn cảnh đáng tội nghiệp đó:

- Mình chúc cho em khỏi ngày khỏe đêm, cầu cho gặp thầy bùa, thầy ngải hay thầy sư mà chữa bệnh cho em nó khỏi được, mình phải đi rồi, khi đi học cho mình biết tin với.

Tuần tới khi đến trường học, giờ nghỉ nửa tiếng, bạn đi tới nói với tôi:

- Ba mẹ tôi đi lấy ông thầy bùa từ đâu tới, khi mình tan học về thì thấy bệnh em mình thêm nặng, bây giờ chỉ ở trong chỗ tối hay ngồi ở trong cái mùng thôi đó, bạn có ý kiến gì không?

Tôi im một lát mới nói:

- Để tôi hỏi giúp cho thêm, ông chủ trì chùa làng mình giỏi đó, theo mình thấy người gần xa từ ở nhà quê vẫn đến ông mà cúng bái.

Thứ bảy tôi đến chùa hỏi xin ý kiến ông thầy sư, tôi kể hết câu chuyện cho ông nghe, hình như ông đã biết trước là mình sẽ hỏi ông chuyện gì. Khi ông nghe xong ông mỉm cười và nói:

- Duyên tình kiếp nợ mà hai đứa tụi nó đã dìu dắt nhau đi uống nước thề là kiếp nào cũng ở bên nhau, thì nó thành chuyện như vậy.

Ông nói tiếp:

- Đừng lấy thầy bùa, thầy ngải gì hết, cũng đừng có xua đuổi tụi nó, chỉ có tách duyên kiếp đường đời kiếp người và kiếp ma cho tụi nó hiểu thôi là xong có gì đâu. Vậy ngày mai là chủ nhật, chuẩn bị mâm cúng cho đầy đủ đến chùa rồi ông sẽ giúp cho.

Tôi quá mừng, chắp tay lễ ông thầy sư, về lái xe thẳng tới nhà bạn kể hết câu chuyện cho bạn nghe và mình đã hẹn hứa vào sáng ngày mai là chủ nhật, cả ba mẹ và bạn rất vui mừng, vì người ta quên nghĩ, chỉ nghĩ là ma là phải đuổi thôi. Ngày chủ nhật tôi rất là bận, cũng không được theo dõi cốt chuyện em nó ra sao. Thứ hai tuần sau, buổi trưa bạn bước đến tôi và nói:

- Ngày cuối tuần là thứ bảy, ba mẹ mình muốn gặp bạn buổi chiều.

- Buổi trưa được nhưng buổi chiều không được, mình làm ở rạp cinêma, ờ quên hỏi bạn:

- Rồi em nó ra sao?

- Cũng về chuyện này nên ba mẹ mới muốn gặp, mai bạn đến thì biết.

Nói xong cả hai chia nhau về lớp học. Ngày thứ bảy cỡ gần 1 giờ trưa tôi đến đó thì thấy hai cha con của bạn ở đầu ngõ chờ khi thấy tôi đến. Khi ngó về nhà bạn thì thấy người nhiều, tôi thoát tiếng hỏi:

-Em nó ra sao? Đám ma à?

Bạn tôi lên tiếng nói:

- Không phải đám ma mà là đám tốt vì em nó khỏi rồi, có biết không tất cả người làng chờ bạn ăn cơm đó. Ông thầy sư đến ăn và đã về gần hai tiếng rồi mà, mình và ba mẹ quá mừng em nó khỏi nên không chịu nói cho bạn nghe ở trường học.

Tôi ngẩng đầu lên nhà trên đầy người thì thấy Kéo chắp tay lễ chào tôi và tươi cười nói:

- Em khỏi rồi, cám ơn anh, lên ăn cơm tất cả mọi người chờ anh.

Trong lòng tôi rất vui mừng, ngồi xuống ăn bữa cơm chung với gia đình bạn và hàng xóm.

Câu chuyện này dù đã lâu năm trôi qua, nhưng trong lòng tôi như chẳng thấy lâu gì cả, như mới xẩy ra vài hôm trước. Tôi ghi đến đây cũng hết chuyện và chúc bạn đọc vui vẻ.

viết xong 11.00 đêm 17.07 2017


Last edited by mongtho on Fri Sep 20, 2019 9:36 am; edited 1 time in total
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by May4phuong on Sun Sep 15, 2019 11:20 pm

Nhiều truyện ha mongtho, đọc hoài không hết Smile
May4phuong

May4phuong


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho on Sun Sep 15, 2019 11:42 pm

May4phuong wrote:Nhiều truyện ha mongtho, đọc hoài không hết Smile

Đảm bảo truyện còn nhiều, bạn chờ đọc tiếp nhé, hihi
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by mongtho Yesterday at 9:37 pm

61. Chia buồn chia sợ

Chiều với cơn gió heo may trước năm 1980, giữa sân chùa người hay đến chơi đá cầu, còn người già trong làng hay dẫn con cháu đến chơi sân chùa rộng rãi. Tôi vừa đúng lúc tới chùa, chắp tay chào một ông già rồi ngồi xuống gần đó ngó bạn đá cầu. Hôm nay muốn cảm bệnh không được chơi với bạn bè, ngồi chơi vui với người già cả nghe chuyện kể, có một ông già ngồi chơi với hai cháu và kể chuyện xưa cho nghe:

- Từ hồi tôi còn trẻ 16 -17 tuổi, sân chùa này cũng là nơi tôi đá cầu cho tới bây giờ tôi đã hơn 65 tuổi, ngồi chơi với cháu nội rồi. Bây giờ sân chùa vẫn còn đá cầu như xưa, còn một câu chuyện xẩy ra khi tôi đá cầu đó, tôi còn nhỏ tuổi mà vẫn còn nhớ tới ngày hôm nay, ông kể:

- Giữa sân chùa trong một chiều mùa hè gió mát, đông đủ bạn bè chơi đá cầu ở sân chùa, tôi vừa đến chưa được chào bạn bè một tiếng nào cả, bỗng nhiên ở cổng chùa có một chiếc xe từ bệnh viện tới, 4 người khiêng lên một cái xác chết từ bệnh viện để ở lan can chùa, để lên trên một cái chiếu nhỏ và phủ bằng cái mền rồi đi lên xe về, tôi đang đứng ngó ở đó rồi lên tiếng hỏi:

- Xác chết này là người ở đâu? Làng nào? Rồi thân nhân người ta đâu?

Một người quay lại trả lời:

- Xác chết là người bên kia sông Mêkông, miền bắc của thành phố Luang Prabang, chắc thân nhân với người làng sẽ đến sau, chúng tôi làm theo lệnh chở đến đây thôi, xin nhờ các em, các bạn đá cầu ở đây báo cho ông thầy sư giúp chúng tôi với.

Nói xong 3-4 người cấp tốc bỏ đi, như là đem xác này đến vất ở chùa rồi ráo bước lẹ lên xe đi luôn. Tôi với các bạn đá cầu ngừng đá ngó mặt nhau rồi chạy đi báo cho ông thầy sư hay, ông thoát tiếng:

- Nó đến rồi sao?

Như ông đã biết có gì xẩy ra chiều hôm nay, rồi ông chậm chậm nói tiếp:

- Trong chùa nơi tụng niệm đang sửa chữa còn chưa xong, đêm nay không có điện đó các con, người nào không bận thì đến đây làm phúc chia buồn một chút nghe.

Chúng tôi nghỉ đá cầu về nhà tắm rửa, ăn cơm chiều sớm, xong lững thững cất bước ra chùa cũng hơi chập choạng tối rồi. Có hai người, tôi với một người bạn tên Mì, ngoài ra chẳng có ai cả, hai người ngồi ở bậc cầu thang chùa rồi quay lưng thẳng vào hai bàn chân của xác chết trắng bạch. Sau khi trong chùa tụng kinh chiều xong, ông chủ trì bước ra đằng trước chùa thì chỉ thấy hai đứa chúng tôi ngồi đó thôi. Ông bước vào trong chùa, tay cầm đèn cầy đốt lên cái bàn nhỏ ở nơi đầu người chết, ánh đèn phập phồng theo chiều gió, ông ngồi chơi với hai đứa tôi một lát. Ông nói tiếp:

- Để mấy ông chú tiểu con đi báo ông trưởng làng, xin người trong làng đến đây chia buồn giúp hai con nghe, xác chết này ngó lạ đó, mà còn chưa thấy thân nhân là ai nữa.

Nói xong rồi ông đi về nghỉ ngơi, bỗng nhiên trong lúc đó ở cổng chùa đằng trước xa xa có một bóng người bước lẹ với tiếng khóc nhè nhẹ thẳng về đằng xác chết, tôi lên tiếng hỏi:

- Anh là thân nhân của cô này sao?

- Tôi là chồng cô, tôi đi làm ruộng xa nhà nên tôi không biết có gì xảy ra, khi về thì tôi mới nghe nên tôi mới chèo ghe một mình về thành phố và đến đây.

Tôi hỏi tiếp:

- Cả làng anh không có ai tới, chỉ có một mình anh thôi sao? Ông thầy sư cho chúng tôi hai đứa canh chừng xác và có gì thì báo cho ông hay, ông cho mấy chú tiểu thay bộ đồ mặc tụng kinh xong rồi ra ngồi chơi chia buồn, ông vừa mới đi về nơi nghỉ.

Chồng cô trả lời:

- Không người làng nào đến đâu, chỉ có tôi một mình thôi.

Một vài phút sau, nghe tiếng người già cả trong làng đưa từ cổng chùa tới 4 người, tiếng bước chân, trên tay cầm một nắm đèn cầy đến giúp, vì không có đèn điện. Tôi và Mì thấy dễ thở một chút khi thấy có đến thêm 4 người già ngồi chắp tay lễ với lời an ủi cho xác chết đi đến chốn bình an. Một người thay cây đèn cầy sắp hết, còn 3 ông thì lấy cái mền đậy mặt xác chết xuống coi, rồi kéo tay nhau xuống bậc cầu thang chùa thì thầm thì thào gì không biết, tôi và Mì ngó thấy 4 ông đó không bình an như có gì lạ xảy ra, 4 ông quay lại nói:

- Chúng tôi về nghỉ ngơi.

Với giọng nói như sợ sệt cái gì không biết, xong rồi ráo bước gấp vào bóng đêm thẳng về đằng cổng chùa. Mì nói nhè nhẹ với tôi:

- Thử để ý coi có phải là vợ chồng nhau không? Mình thấy anh ngồi quá xa cái xác vợ mà cũng chẳng để ý thay cây đèn cầy sắp hết trên đầu cái xác đó, mấy người già khi nãy là người thay mà, để ý coi anh không ngó về đằng xác mà ngó ra đằng sân chùa kia.

Thì vừa đúng 4 ông chú tiểu con đến ngồi chơi, khi trò chuyện được một lát vào cỡ 10.30 giờ đêm. Tôi gọi anh chồng cô và nói:

- Anh ơi, đèn cầy sắp hết kìa, anh thắp cây khác đi.

Anh quay mặt ngó tôi, rồi ngó về cây đèn cầy trên đầu của vợ anh với vẻ như hoảng sợ, anh chậm chậm ngừng ngừng thì mấy ông chú tiểu nói:

- Để tôi thắp cây mới cho.

Một ông chú tiểu lớn nhất cỡ 15 tuổi đi thắp đèn cầy, chúng tôi cũng không để ý, đang quay mặt trò chuyện chọc ghẹo vui với 3 ông chú tiểu nhỏ đó. Ánh sáng bao quẹt bật lên thì đột ngột nghe tiếng chân người nhảy xuống 3 bậc cầu thang chùa, tiếng chạy rầm rầm, thế là ông chú tiểu đi thắp đèn đó chạy thẳng ra sau chùa, gai ốc, da gà nổi lên hết mà chưa rõ chuyện gì xảy ra. Mì nói:

- Bạn nhớ không? Đầu tối, 4 ông già thắp đèn cầy rồi chạy về nhà luôn, ngó lại kiếm ông chồng cô đó thì đang đứng ở giữa sân chùa.

3 ông chú tiểu với 2 đứa chúng tôi là 5 người không được hẹn hò nhau mà đứng cùng nhau một lúc, nhờ ánh đèn đường rọi vào, ngó về đằng ông chồng như có gì sợ hãi. Tôi nói:

- Thôi, 5 người mình đi thắp đèn cầy cùng nhau.

3 ông chú tiểu với 2 người chúng tôi sát nhau lê từng bước tới cái xác đó, tối mịt mù khi đèn cầy đã hết. Một ông chú tiểu mò mò kiếm cây đèn cầy lên để tôi bật quẹt, tôi hút thuốc lá thì tôi có bao quẹt. Khi tôi bật quẹt lên, ánh sáng rọi thì cả 5 người ngó thấy: "Cái mền đắp trên mặt cô tụt xuống, hai đôi mắt trắng bách trợn to", cây đèn cầy cũng còn chưa được thắp nữa, một tiếng: "Ồ!" thoát ra khỏi miệng cả 5 người cùng một lúc, tiếp theo là tiếng chân rầm rầm rầm theo nhau xuống cầu thang chùa và ra nơi ông chồng cô đang đứng ngó đó. Cả 5 người hồn vía lên mây, nếu 3 ông chú tiểu có tóc chắc cũng thấy rõ luôn là từng sợi tóc đứng sững lên trời như tóc tôi và Mì lúc này luôn. Tôi nói:

- Thôi, chúng tôi về ngủ.

3 ông chú tiểu cũng xin về ngủ.

Ông chồng xác chết mới nói với mấy chú tiểu:

- Cho tôi xin ngủ với, mai sáng rồi hẵng nói nhau, không cần ai canh gì hết đó, tôi rất cám ơn tấm lòng các em.

Tôi với Mì chào rồi đi về ngủ, lạnh cột sống, nổi da gà cả đêm, tí nữa ngủ không được luôn đến sáng.

Sáng mai tới là thứ bảy, xong việc nhà thì cỡ 2 giờ trưa, tôi lững thững ra chùa, ban ngày người làng của cô đông đủ, 2.30 giờ trưa là đem xác đi thiêu táng. Tôi vừa đến chùa thì thấy Mì đang ngồi cho người già với thầy sư cột sợi chỉ vào tay gọi hồn vía lại, một ông già chạy đến kéo tay tôi ngồi xuống lấy chỉ trắng cột tay rồi gọi hồn vía cho tôi, tôi chắp tay lễ cám ơn. Ông chồng của xác đó chạy tới chắp tay lễ tôi và cám ơn đêm hôm qua và nói:

- Bà vợ tôi đã chết từ hôm kia, chứ không phải hôm qua mà người đưa xác tới đây nói, cô chết thì cả làng đông đủ, thầy bùa, thầy ngải đã đến mổ bụng cô và đem đứa con 3 tháng ra ngoài gói lại rồi để bên cạnh xác cô. Khi chiều về đêm trời bỗng đổ cơn mưa vừa gió lớn thì ai cũng về nhà người đó, để lại 2-3 người chia buồn, miền quê không có điện, rồi còn ẩm ướt bùn lầy vừa gió vừa mưa nữa, thì ở lan can không có ai chia buồn qua đêm được, thì tôi gọi tất cả vào trong nhà để khỏi mưa gió rồi hẵng ra ngoài ngồi khi ngớt gió mưa, để lại hai mẹ con ở lan can. Hơn một tiếng đồng hồ, sau cỡ 12 giờ đêm im cơn gió và mưa thì 3-4 người ra ngoài ngồi rồi thắp đèn cầy lại. Khi mở cửa ra ngoài, cả 4 người đứng hình và chạy về nửa đêm luôn, vì xác chết vợ tôi đã biến mất, chỉ còn xác đứa con quấn bằng chiếc khăn mặt thì nằm ở đó thôi, vừa chạy vừa la làng khi xuống cầu thang nhà tôi, bà vợ tôi đang đứng sừng sững ở gầm nhà. Tôi quá khủng hoảng vào trong nhà đóng cửa, đắp chăn cầu mai sáng. Khi sáng dậy người đông đủ đã đầy ở trước nhà muốn biết là chuyện đêm qua ra sao. Sáng ra thì tất cả đi lùng kiếm khắp nơi vòng quanh làng mà không có tin may gì cả, mãi 3 giờ chiều hôm qua, người trong làng ngồi ghe vào thành phố mua bán rau. Khi người ta trở về làng thì mới được tin là chợ ở sát nhau với bệnh viện, người làng có hai người vào coi thì mới biết là vợ tôi ở đó và xin cho đem vào chùa trước rồi chúng tôi về báo cho thân nhân, trong nhà để xác, người ta cũng sợ khi nghe người làng kể. Đêm qua tôi rủ người trong làng đi theo đến chùa mà chẳng có ai đi, nên tôi chèo ghe một mình đến tối hôm qua như các em thấy, trong bệnh viện không ai biết gì cả và nhà xác cũng không ai biết gì hết, bỗng dưng sáng dậy có xác vợ tôi nằm ở đó từ đêm qua. Người ta cũng chỉ hỏi thăm tìm kiếm đến thân nhân để trao xác lại làm chuyện thiêu táng thôi.

Nói xong, anh chắp tay lễ cúi đầu cám ơn chúng tôi hai người rồi bắt đầu cùng người làng đem xác lên xe đi thiêu táng.

Tôi nghe xong câu chuyện ông già kể thấy mê luôn, dù có nổi da gà hay da ngỗng mặc kệ.

Và khi nào mà tôi nghĩ lại tôi chỉ lắc đầu mỉm cười như chuyện đó mới phảng phất qua tai tôi ngày hôm qua. Chuyện đến đây cũng đã hết, chúc bạn đọc vui vẻ.

viết xong 12.00 đêm 07.05.2016
mongtho

mongtho


Back to top Go down

Duyên Số Gặp Ma - Page 4 Empty Re: Duyên Số Gặp Ma

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 4 of 4 Previous  1, 2, 3, 4

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum