Our forum runs best with JavaScript enabled !

Những chuyện tế nhị

Page 3 of 3 Previous  1, 2, 3

View previous topic View next topic Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by nhatrangdep Fri Feb 10, 2023 10:52 am

ai ở trong chăn mới biết chăn có rận ..

em trai chị với chị buồn không có gì là quá cã ..mất mẹ là mất cã bầu trời ..
nhatrangdep

nhatrangdep


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Delete@

Post by LoveStory08 Fri Feb 10, 2023 11:00 am

nhatrangdep wrote: ..mất mẹ là mất cã bầu trời ..

Những chuyện tế nhị - Page 3 978502053 Những chuyện tế nhị - Page 3 978502053


Last edited by LoveStory08 on Fri Feb 10, 2023 11:57 am; edited 1 time in total
avatar

LoveStory08


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by ga10 Fri Feb 10, 2023 11:31 am

TuTu wrote:chị Gà, bố chị và bà dì đã khoẻ lại chưa sau khi mổ / ER ?
chi. ở gần bà dì không > bà dì chắc cần được nhắc nhở chuyen uóng thuốc và take care of herself, còn chuyen nhà bê bối thì bệnh đó ở tuổi đó khogn^ chữa được đâu .

2 tuần rồi rất là busy vì tụi này phải chạy ra vô nhà thương several times bẻtween prostate surgery của Bố và Bà Dì cũng vào ER 2 ngày liên tục vì bị congested heart failure.  Bố thì mổ đả xong nhưng sau khi họ cho về thì nước tiểu drained ra 0 được cái bịch vì vẩn còn bị blood clots cho nên trở lại 2-3 lần nửa.  

Bây giờ thì cả 2 ổn rồi nhưng BS của bà Dì liên lạc bả qua điện thoại 0 được vì she bị lảng tai hoặc nhiều khi turn phone qua airplane mode by accident hoặc turn off ringer luôn.  Gà có để số phone của Gà trong hồ sơ của Dì nhưng khi họ biết Gà là niece thì họ 0 nói chuyện với mình vì Gà chưa được Dì authorized để nói chuyện.  Mới làm giấy tờ Life Planning để làm authorized person cho Dì và đang chờ insurance update trong hồ sơ thì họ mới chịu nói chuyện với mình.  Gà cũng đang xin cho Dì được Meals on Wheels & aide tới nhà giúp cleaning/nhắc uống thuốc nhưng đang chờ họ tới nhà làm interview đả.

Gà có hỏi Bố muốn Gà fill out paperwork cho Life Planning để authorize Gà và 1 ông anh to decide on his behalf trong trường hợp Bố 0 mentally not capable mà Cô thì bị dementia nên đâu quyết định được.  Gà cũng hỏi ý định của Bố về life support và CPR nhưng Bố nói 0 muốn làm paperwork đó.  Nhưng hôm qua Bố đi BS thì họ kêu Bố nên làm bởi vì his wife cannot decide for him.  Cho nên  bây giờ he agreed.  Con nói thì 0 chịu làm nhưng BS nói thì chịu làm!  lol!
ga10

ga10


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by TuTu Fri Feb 10, 2023 11:43 am

chị Gà Life planning is different than Power of Attorney ?
avatar

TuTu


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by ga10 Fri Feb 10, 2023 12:16 pm

TuTu wrote:chị Gà Life planning is different than Power of Attorney ?

Life Planning can only used for Kaiser Insurance but not outside. I will need to do the Power of Attorney.

ga10

ga10


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by trungthu Fri Feb 10, 2023 9:21 pm

Wow, this thread becomes very interesting to follow.

Cảm ơn Chị đã trả lời mấy câu hỏi ở trang trước , em thấy việc giải phẫu prostate, cần ít nhất là 4-6 tháng để hồi sức , Chị sẽ thấy Bố gầy thêm nữa, Chị nhớ để ý thức ăn của Bố

Cho em ho?i ti': Power of Attorney là Chị làm hay là Bố làm?

Em co' doc. duoc bai nay, xin mang ve chia se voi Xom. Bài hơi dài 1 chút but its' worth your time reading it









Last edited by trungthu on Fri Feb 10, 2023 9:32 pm; edited 1 time in total
avatar

trungthu


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by trungthu Fri Feb 10, 2023 9:32 pm

Chỉ còn một tuần nữa là Tết mà ba tôi thình lình ngã bệnh phải vô nhà thương. Trong gia đình, Ba hay Má tôi mà bệnh lên một cái là chị em chúng tôi cũng bệnh theo. Ngày nào chúng tôi cũng thay phiên nhau đứa sáng đứa chiều túc trực bên ba để chăm sóc vỗ về và trấn an ông vì ông bị chứng hospital delirium, một trạng thái hỏang lọan tinh thần, đầu óc mụ mị, lẫn trí nói sảng trong thời gian nằm bệnh viện.

Cách nay ba tuần ba tôi bị sưng chân, hai ống chân sưng phù như chân tượng nặng nề rất khó xê dịch. Bác sĩ gia đình nghĩ là bị viêm nên cho uống trụ sinh. Sau một tuần, thấy không thuyên giảm, bác sĩ bèn đổi sang thuốc lợi tiểu, đồng thời gởi ông đi ultra sound thận.

Nhưng sau năm ngày uống thuốc lợi tiểu, ông bỗng thấy đau rát khắp người, môi sưng vù và lỡ loét. Ngoài ra trên tay và chân, nhiều nhứt là ở lưng xuất hiện những quầng đỏ giống như bị lửa làm phỏng. Em gái tôi, người săn sóc ông hằng ngày chưa kịp đưa ông đi bác sĩ khám, chỉ tạm thời thoa kem dị ứng thì qua ngày sau cả tấm lưng ông bị bong da rỉ nước rất dễ sợ. Hỏang quá, em tôi bèn kêu ambulance chở ông thẳng vào nhà thương cấp cứu.

Những chuyện tế nhị - Page 3 Johnson

Tại đây, sau khi hội chẩn, các bác sĩ kết luận là ông bị thuốc phản ứng làm cháy da nhưng không biết chính xác thủ phạm là thuốc trụ sinh Augmentin Duo forte hay là thuốc lợi tiểu Aldactone.
Ngay lập tức, họ cho làm blood transfusion để loại chất thuốc gây phản ứng trong cơ thể ông rồi sau đó gởi ông đến một bệnh viện có phân khoa chữa phỏng để điều trị. Hội chứng phỏng vì phản ứng thuốc này có tên là Stevens - Johnson Syndrome (tên của hai vị bác sĩ).

Ở phân khoa chữa phỏng, ông đuợc chữa trị y như một người bị phỏng, ông được quấn băng gần khắp cả người. Việc chữa trị sẽ không khó khăn lắm nếu như ông không bị “dị ứng” với nhà thương. Nhưng khổ nỗi với tình trạng hospital delirium trầm trọng của ông, ông đã gây phiền phức rất nhiều cho đội ngũ y tá săn sóc ông hằng ngày vì ông luôn có ảo giác họ là những kẻ xấu muốn giết hại ông nên mỗi khi họ đến gần để đo áp huyết, lấy nhiệt độ hay lau mình, thay băng cho ông thì ông có phản ứng chống trả dữ dằn đối với họ như đánh, đá, phun nước bọt, vv. Do đó họ yêu cầu chúng tôi nên thường xuyên có mặt để nói cho ông biết là họ sắp làm gì để ông chịu nằm yên cho họ thi hành phận sự .

Nhưng cũng có lúc ông không nhận ra con cái, ông cứ nói sảng cho là chúng tôi hùa theo bọn người xấu làm hại ông và ông kêu cứu ầm ĩ. Đứa nào vuốt ve dỗ dành ông thì ông hất tay ra nói:
- Tụi bây ác lắm, đừng có làm bộ vuốt vuốt, con mà muốn hại cha tưởng tao không biết à.

Những lúc như vậy thì chúng tôi cũng đành bất lực đứng xa ra mà nhìn. Vì miệng ông bị bỏng lỡ không thể ăn uống, họ phải chuyền ống dẫn thức ăn qua đường mũi vào dạ dày. Khó khăn lắm họ mới hòan tất được việc này nhưng tối đó ông lên cơn hỏang lọan la hét om sòm, kêu cứu với người nhà hết người này tới người nọ rồi cuối cùng giựt đứt hết dây nhợ trên người báo hại hôm sau cả dàn y tá phải đè ông xuống gắn lại rồi sau đó thì phải cột hờ hai tay ông vào thành giường để ông không táy máy phá họai lần nữa. Hai chị em tôi đứng cạnh bên ông, hỗ trợ tinh thần ông suốt từ đầu đến cuối mà cảm thấy đầu óc căng thẳng mệt mỏi làm sao. Ấy vậy mà những người y tá không tỏ vẻ gì là khó chịu hay than phiền, trái lại còn luôn miệng nói “Sorry Papa” có lẽ vì họ đã quá quen thuộc với những tình huống bất trắc như vậy rồi. Chúng tôi thật hết sức biết ơn họ. Họ đúng là thiên thần, những thiên thần được gởi xuống thế gian cứu nhân độ thế, rất dịu dàng, nhẫn nại, tận tâm, làm tròn chức năng của mình đối với tất cả bệnh nhân bất kể chủng tộc hay giai cấp nào.

Hôm mùng một tết vào thăm ông, tôi hỏi ông nhận ra tôi là ai không. Ông nhìn tôi một lát rồi lắc đầu. Tôi cầm tay ông thủ thỉ nói:
- Con là con gái lớn của ba nè, đứa con mà ba thương nhứt nhà đó. Ba biết không, bữa nay là mùng một Tết, ba lì xì cho con đi. Hồi xưa mỗi lần Tết, ba hay mua mấy cuồn giấy số để lì xì cho bà con hàng xóm lấy hên năm mới, ba nhớ hông. Tết vui lắm, có đốt pháo, múa lân, đi tới nhà ai cũng có bánh mứt, nước ngọt, trái cây ê hề nhưng ba chỉ thích lai rai cắn hột dưa thôi. Sáng mùng một mình đi mừng tuổi bà nội, sau đó xông nhà dì Ba, chị của má rồi ở đó ăn trưa với gia đình dì. Dì chiên bánh củ cải, bánh tét ăn với “xái thào cáo” (củ cải ngâm nước mắm đường) và dưa chua ngon lắm. Ba rất thích bánh củ cải của dì, nói dì làm ngon hơn của bà nội, ba nhớ hông? Món gì của dì, ba cũng khen ngon hơn của bà nội. Tụi con chọc ba nói là ba muốn nịnh chị vợ chớ gì.

Mặc cho tôi kể lể, ông cứ trơ trơ không biểu lộ cảm xúc gì làm tôi vô cùng lo lắng. Chẳng lẽ ba tôi đã mất trí rồi hay sao? Không thể nào, trước khi vào bệnh viện, ba vẫn bình thường, đâu có dấu hiệu gì là lú lẫn. Tại sao mới có mấy ngày mà ông trở thành như vậy. Tôi hy vọng đây chỉ là cơn loạn trí tạm thời do không thích nghi với môi trường bệnh viện và hậu quả của quá nhiều thuốc men theo lời các bác sĩ.

Mặc dù ông đã được cho uống antipsychotic, thuốc chống rối lọan thần kinh ngày hai lần nhưng với một liều lượng nhỏ thì không đủ giúp ông ổn định tinh thần. Bác sĩ không dám tăng liều mạnh hơn bởi vì sẽ ảnh hưởng đến bệnh Parkinson của ông. Do đó đêm nào ngủ được một chút, giựt mình thức dậy, ông cũng kêu réo cả nhà và la hét dữ dội hoặc nói sảng làm những bệnh nhân ở các phòng lân cận không ngủ được. Đôi khi ban ngày ông cũng bị tình trạng này, lẩn thẩn nói bâng quơ chuyện gì đâu đâu. Chúng tôi thường nhắc ông những kỷ niệm cũ, nhưng nói một đường thì ông trả lời một ngả chẳng ăn nhập gì với nhau. Còn khi nào tỉnh táo, nhận ra được chúng tôi thì ông theo thói quen của người Tiều, câu đầu tiên của ông là:
- Tụi con ăn cơm chưa?
Thằng em nói:
- Chưa ba, chút nữa về ăn, tụi con chưa đói đâu ba.
Ông bảo:
- Con coi đồ ăn của nhà thương đem lại cho ba có món nào ăn được thì ăn đỡ đi, đồ ăn này bổ dưỡng lắm nhưng ba ăn không vô.
Quay qua tôi thấy tôi đang đấm đấm cái lưng, ông hỏi:
- Bộ con đau lưng lắm hả? Có uống thuốc hông? Thôi ngày mai khỏi vô thăm ba đâu. Ở nhà nghỉ đi, ba biết con nhiều công chuyện lắm mà.
Ba tôi là vậy đó, trong tiềm thức ông là lúc nào cũng lo cho con cái, sợ con đói con đau.

Sau một tháng ở bệnh viện, tuy chưa bình phục hẳn nhưng bác sĩ đã cho ba về. Sau trận bị phản ứng thuốc này, ông rất yếu, nhìn ông như một cây khô không còn chút nhựa sống nào, như ngọn đèn đã cạn dầu sắp tắt tới nơi. Và ông vẫn chưa hết hoảng lọan. Ông cứ tưởng ông còn ở trong nhà thương, nửa đêm kêu thất thanh từng đứa cháu ngọai. Em tôi trên lầu chạy xuống nói:
- Ba ơi! con nè ba, Lan nè, ba đang ở nhà chớ không phải nhà thương đâu. Giờ này mới nửa đêm, ba ngủ lại đi cho tụi con ngủ.
Ông hỏi lại:
- Vậy hả? Ở nhà hả? Vậy con Mẩn và con Mai đâu?
Em tôi phải kêu tụi nhỏ dậy xuống cho ông thấy mặt thì ông mới tin và chịu ngủ lại.

Ba tôi năm nay đã 90. Tai ông đã điếc, mắt ông đã mù một bên vì bệnh macular degeneration (thoái hóa võng mạc do tuổi già), bên còn lại chỉ thấy mờ mờ. Ông lại bị bệnh Parkinson, căn bệnh này với thời gian sẽ dẫn đến tình trạng mất trí nhớ. Nếu ông phải sống thọ thêm nhiều năm nữa thì ông sẽ mù hòan tòan và mất trí vĩnh viễn. Cứ nghĩ tới là tôi không cầm được nước mắt thương xót cho ông. Càng thương tôi càng muốn ba tôi chết sớm được ngày nào hay ngày nấy cho đỡ bị hành hạ thân già. Đêm nào tôi cũng cầu xin ơn trên cho ba tôi sớm được mãn phần về quê yên nghỉ cho xong một kiếp người.

Một kiếp người có được mấy ngày vui hưởng, còn lại chỉ tòan là đau thương và nước mắt! Ấy vậy mà không biết tại sao người ta lại muốn sống lâu, chúc nhau cứ chúc sống thọ? Từ ngàn xưa ai cũng đua nhau đi tìm thuốc trường sinh bất tử để khỏi chết, để được sống hòai, thử hỏi sống mà bệnh tật đui điếc bại xuội thì ham gì mà sống! Theo tôi thì ai vô phúc mới phải sống thọ sống lâu trên đời!

Quý vị nghĩ sao?
avatar

trungthu


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by trangd Fri Feb 10, 2023 11:10 pm

Người già tánh bẳn gắt do có bịnh trong người nhưng nếu chịu tìm hiểu đạo lý thì cái tâm hiền hơn nên không có những cảnh la hét gây gỗ như trên. Không chịu tìm hiểu đạo lý, không lo tu là lỗi của người đó không ai có thể giúp được, vì.mỗi người phải chịu trách nhiệm bản thân về sự giác ngộ,  người ta có thể giúp tiền bạc chứ không có tinh thần học hỏi thì Trời cũng chịu thua nói chi người.
trangd

trangd


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by ga10 Sat Feb 11, 2023 8:59 am

Cám ơn TT đã chia sẽ bài đọc. Đúng là có người thân mà tâm thần 0 được tỉnh táo là việc rất đáng sợ. Gà cũng nói với OX là săn sóc người bịnh là cực nhưng còn đở hơn phải săn sóc người thân khi họ 0 còn biết mình là ai và nhiều khi coi mình như kẻ thù. Lâu ngày tình thương mình 0 còn dành cho người đó và có lúc cũng sẽ mong họ chết sớm cho rồi.

Cũng may so far hiện tại cô tuy bị lẫn nhưng chưa đến nổi bị violence. Tuần trước Bố có than là cô cứ tháo tã ra mang đi giặt trong sink làm nghẹt phải thông xong chiều tối lại mang đi giặt thêm 2 cái tã khác phải thục nửa. Bố sợ cứ làm vậy hoài mai mốt sẽ làm nghẹt luôn pipeline bởi vì mình mấy miếng bông trong tã gặp nước thì nó nở tè le ra để hút nước.

Gà nói với Cô đừng giặt tả làm nghẹt sink thì cô nói cô giặt quần lót thôi chứ làm gì mà giặt tả. Bố còn kể cô bây giờ bị confused cứ nghỉ 2 người mới quen nhau và cứ hỏi "Anh và em quen nhau được mấy tháng rồi rồi tối nằm kế bên cứ nắm tay Bố để hôn". Gà cũng hy vọng Cô sẽ 0 thay đổi thành người hung dữ bởi vì nghe vài trường hợp có người bị dementia họ trở nên rất hung dử.
ga10

ga10


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by 8DonCo Sat Feb 11, 2023 9:45 am

bởi vậy mấy người bị heart attack chết bất ngờ vây tính ra có phước không bị hành

_________________
Những chuyện tế nhị - Page 3 C7f64202b0357f04c779d805f437c5fc

Những chuyện tế nhị - Page 3 JQrjmZ
8DonCo

8DonCo


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by trangd Sat Feb 11, 2023 11:21 am

Trên net mình thấy có nhiều Video cho thấy cảnh nhiều tu sĩ lớn tuổi nhưng tinh thần tỉnh táo còn hơn người trẻ tuổi, đó là họ đã tự lo về tinh thần cho mình từ trước, không chờ nước đến chân.mới lo nhảy. Quá khứ, hiện tại, tương lai có liên quan với nhau. Trong quá khứ không chuẩn bị tốt thì hiện tại gặp quả xấu. Hiện tại không chuẩn bị tốt tương lai gặp quả xấu, sự chuẩn bị này phải do người đó tự làm , người khác không giúp được vì như đã nói người khác chỉ giúp được phần vật chất thôi, tinh thần là ai nấy tự lo vì là trách nhiệm bản thân. Khi gần đến cửa tử nếu đã chuẩn bị tốt thì tương lai về cõi trên, cõi đó thuộc về dương khí nên dù có đến thăm viếng thì người đó cũng không hoảng loạn mà ngược lại còn có sự bình an. Sỡ dĩ có hoảng loạn là do âm khí từ cõi âm lên do người sắp ra đi không chuẩn bị tốt. Chuẩn bị tốt nghĩa là có sự chuẩn bị tốt thật sự, còn chỉ có hình thức cho màu mè để được người khen ngợi khi còn sống, gọi là chuộng danh tiếng ảo , danh tiếng ảo là danh tiếng không có thật. đến giai đoạn cận tử danh tiếng ảo đó vì không có kết quả tốt nên bị âm khí cõi âm lên thăm viếng làm người đó hoảng loạn. Hoảng loạn là dấu hiệu bị âm khí cõi âm thăm viếng trước khi về với nó, không liên quan đến chuyện già hay trẻ. Biết bao người tu đạo khi sắp chết diện mạo vẫn bình an. Không cần phải là tu sĩ mới là tu đạo, chuẩn bị tốt cho mình về bước đường tương lai cũng là tu đạo. Nhưng khi mình khuyên người khác điều tốt thì thường bị họ ... trách mắng, là do tham sân si của con người mà ra.
trangd

trangd


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by trangd Sat Feb 11, 2023 11:56 am

Chuyện này là kinh nghiệm bản thân của mình, những thứ gọi là lý thuyết sách vỡ thì mình không bao giờ chịu nói vì chính bản thân cũng không chắc chắn.
trangd

trangd


Back to top Go down

Những chuyện tế nhị - Page 3 Empty Re: Những chuyện tế nhị

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 3 of 3 Previous  1, 2, 3

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum