Our forum runs best with JavaScript enabled !

Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Page 3 of 6 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

View previous topic View next topic Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu May 17, 2018 1:15 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (16)
Hồn lang gặp cha trong mơ…

Căm phẫn sự tình, lang lũi bước
Âm gian mờ nhạt khói lam buồn
Nỗi sầu băng giá, hồn ma nát
Phóng đỉnh cây già, giấc ngủ buông!

Nầy con! Sao thấy con buồn bã!
Hùng khí năm nào đã mất xa
Một cánh chim trời sau bão loạn
Rụng rời, tơi tả trước phong ba!

Nam tử vẫy vùng trong biển lửa
Đau thương khắc khổ chẳng chùn chân
Sao như bao phủ bầu trăng chết
Chiếc lá rụng tàn, kéo ánh tan!

Sắt thép trui rèn trong rực đỏ
Khí hào nuôi dưỡng khổ trần ai
Con thuyền tiến thẳng trên dòng nước
Sóng cuộn, ba đào, mãi chẳng thay!...

Cha ơi! Con đã biết sai lầm
Một cánh chim trời vượt gió giông
Bão táp, cuồng phong luôn khuấy động
Mây trôi, bầu rộng chẳng suy vong!

Nỗi nhớ, niềm đau trong dĩ vãng
Dạ sầu héo úa cuộc trần gian
Từ nay lặng lẽ theo triều sóng
Một bóng thuyền đi trước lộng ngàn!...

Kha kha kha! Thế chứ con ta!
Sự sống luôn quần trong bể ải
Thương, oán, buồn, vui, lẽ sự đời
Trăng vàng mãi ánh giữa trời mây!

Vó ngựa chí trai, hồn vạn lý
Mịt mờ cát bụi có hề chi
Thênh thang sông núi, bầu hoang dã
Vùn vụt dậm trường, bóng lộng phi!...

Hồn lang trong mơ…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu May 17, 2018 1:33 am



ĐƯỜNG GẶP HỒN THƯƠNG


Trăng không gió để ánh trời ngàn ngạt
Gió thiếu trăng bàng bạc cõi âm u
Có gió trăng, đêm thu trời thanh mát
Dịu không gian, réo rắt tiếng lòng ru!

Em trăng sáng! Thiên thu tình bến mộng
Anh gió đời! Lồng lộng thổi mây trời
Ta gặp nhau đầy vơi tình thơ thắm
Toả tin yêu,dòng sống, kéo sầu trôi

Nếu thiếu nhau để rồi như héo úa
Hoa lá buồn, giàn giụa nỗi sầu ai
Cảnh chiều thu đoạn đoài treo khung cửa
Một trời buồn, lá đổ, gió heo may!

Hồn nương ơi! Tình ai trong tỉnh lặng
Đã thấm rồi, kết lắng ở lòng ta
Gió thoáng buồn, rít ra từ phương vắng
Rồi chuyển mình để lấn áng mây ra!

Như ẩn ức tình ta trong vòng đóng
Để tương tư, chiếc bóng với quạnh hiu
Rồi nắng tàn, chiều chiều nghe khuấy động
Tận tấc lòng tiếng vọng một lời yêu!

Để hôm nay thật nhiều bao thương nhớ
Để bây giờ trăn trở với sầu tơi
Để chiều nhìn xa xôi nơi vời vợi
Rồi thấy buồn nhức nhối mảnh hồn rơi!

Có phải chăng? Một đời sầu tan tác?
Ta mất nhau, tan nát mảnh hồn yêu
Để ngàn thu tiêu điều, sầu trầm mặc
Nỗi nghẹn ngào, héo hắt biết bao nhiêu!

Thế mà sao? Thật nhiều bao thương nhớ!
Lạc bến chờ để thở với buồn than
Để hôm nay! Nắng tàn, chiều dần tối
Và bây giờ rũ rượi nỗi niềm mang!

Cho mai nầy, trăng vàng trên đỉnh núi
Chẳng một mình thui thủi với đêm đen
Có gió nhẹ từng đêm dìu dặt thổi
Một bến tình phơi phới gió trăng xen!

Tình thắm thiết, từng đêm nơi phương ấy
Ta nơi đây cũng dậy ánh trăng vương
Cảm động thay! Mở đường cho sống mãi
Phụ thê tình cảm khái nghĩa yêu đương

Nối nhịp cầu kết đường mộng hồn thương
Em hiểu chăng! Nàng hỡi ! Hỡi hồn nương?
Chỉ còn ai! Sao có được con đường?...

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu May 17, 2018 1:34 am




Tiếng Đàn Lê Thê

Nắng tàn ngắm áng mây bay
Cõi lòng hướng vọng hình ai mịt mờ
Nỗi niềm em trải vào thơ
Lay hồn lữ khách, thẫn thờ gió trăng!

Vì sao buồn thế hỡi nàng?
Cho thu đọng mắt, cho vần héo hon
Như làn sóng biếc từng cơn
Đong đưa đuổi bóng hoàng hôn cuối trời

Phải chăng luyến nhớ một thời
Âm vang sáo trúc nhẹ khơi ánh tình
Cánh thuyền theo nước lênh đênh
Để bờ quạnh quẽ riêng mình vấn vương

Đêm đêm lặng lẽ bên đường
Hiu hiu ngọn thổi, hàn sương rải sầu
Dạ tìm cái ở nơi đâu
Giữa bầu chạnh khuyết, phủ màu âm u

Chỉ còn giá lạnh khung chiều
Rừng cây đổ lá, đìu hiu mãi về
Mơ màng ôm ấp mảnh thề
Lờ đờ tỉnh giấc, lê thê tiếng đàn…

9/9/2017
Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat May 19, 2018 12:16 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (17)

Gặp mẹ trong mơ…

Loé chớp chuyển qua giấc mộng vàng
Âm hồn lay nhẹ điệp mơ màng
Thiết tha, dòng ngọt, cơn khô khát
Gặp gỡ mẹ hiền khuyên nhủ lang!...

Con ơi! Nhìn ngắm hồn con trẻ
Như lá rơi tàn giữa bóng khuya
Cả áng mây mờ giăng lối trải
Ngựa sầu ảo não lụn chân phi!

Như buổi hoàng hôn bầu ánh lặn
Mờ dần lam khói, đợi hồn trăng
Dật dờ, buồn bã vầng mây ám
Một cảnh trời chiều lệ nhỏ khăn!

Mẹ nhớ thuở nào con rực sáng
Khí hùng nam tử trải thênh thang
Mà nay héo hắt cơn mưa chết
Sấm sét đâu rồi! Tiếng rít vang!...

Mẹ ơi! Tha thứ hồn con dại
Tơi tả tâm hồn, ghịt bước chân
Để bóng uy oai chùn vó ngựa
Trăng tàn lạnh lẽo, giọt sương tan!...

Bão lớn thu hình, chờ gió tạnh
Chuyện đời dâu bể, nén buồn tênh
Giải sầu co lại, hồn thơ trải
An ủi, phôi phai, khỏa lấp tình!

Nuôi chí anh hùng trong biển khổ
Bập bùng cứ mặc, cánh chim xa
Trời đêm u ám đâu dài mãi
Hừng sáng vầng dương chuyển ánh ra!

Chang chang, trời nóng đôi chân oải
Mãi bước hoặc chùn, vó ngựa lay
Bóng mát bên đường dừng lại nghĩ
Yên bình, đánh giấc, một no say!

Tỉnh táo, khoẻ mình, tăng sức bật
Nấu nung bền bỉ khí hồn trai
Dòng sông lờ lững thầm trôi mãi
Tuế, nguyệt, mây, trời vạn kỷ say!
Hỡi hồn con trẻ mỏi mê hay!...

Hồn lang trong mơ…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat May 19, 2018 12:17 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (18)

Tỉnh mơ và nhớ…

Lời của mẹ bên tai còn văng vẳng
Như sáo diều lai láng kéo hồn lang
Choàng tỉnh thức mang mang niềm xa vắng
Một linh hồn động chấn tiếng chuông ngân

Tình Gia, Tộc, quay dần nơi dĩ vãng
Cánh én trời vọng dáng ánh trăng đi
Giọt nhung nhớ sương khuya tròn óng ánh
Rồi nghẹn ngào, rời nhánh nhỏ canh khuya

Nhớ một đêm kéo về cuồng phong mạnh
Rồi mưa tuôn, thấm lạnh đổ sầu ai
Cảnh tan tác u hoài niềm canh cánh
Trăng rũ tàn rã ánh, hạt sương lay!

Bỗng vọng rít, chim bay rời tổ ẩn
Giặc truy tìm, sát tận, diệt mầm sanh
Cha với con, tay nhanh, bầu lửa hận
Ngập quân thù, cuốn quấn khí hùng anh

Từng thây ngã, long lanh dòng máu đổ
Trút căm hờn, thác rộ tiếng ầm vang
Bổng chợt nhớ hoa vàng treo trước ngõ
Mẹ, Chị còn đứng đó nén tâm can!

Đẩm máu giặc, xé hàng ra kịp lúc
Cánh đại bàng giây phút phải ngừng bay
Bè neo đó, xuống ngay rồi vùn vụt
Tên quân thù vun vút rớt theo sau

Ôi thống thiết! Lệ trào trên khoé mắt
Nỗi uất hờn sầu mặc dưới mưa sa
Hỡi hồn linh! Tộc ta dòng suối mát
Một đêm nay tan nát mảnh trăng xa

Như căm giận, phong ba gào dữ dội
Cơn sóng cồn, cuốn xoáy lật bè trôi
Một đoạn trường chơi vơi, dòng nước rối
Một hận đau vời vợi mãi ngàn đời!

Hồn lang thổn thức trong nỗi nhớ…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat May 19, 2018 12:18 am




CHỐN CŨ CÒN ĐÂU


Chân bước nhẹ nhàng qua lối cũ
Lòng nghe rười rượi cảnh chiều thu
Năm xưa xanh mướt hai bờ trái
Nay vắng, hoang tàn một cõi u!

Bên kia thuở ấy có con đò
Lữ khách dập dìu qua đó đây
Cặp bến hàng me trăm trái đổ
Những chiều gió thoảng lá rơi bay

Một chiếc cầu tre ngang đoạn kinh
Người qua chầm chậm lắc rung rinh
Kế bên chim đậu trên cành trúc
Cất tiếng líu lo réo bạn tình

Con đường đất phẳng dẫn về làng
Đắp thẳng hai bờ dãy chiếu xanh
Lúa chín ửng vàng phơi ánh biển
Trên trời lằn trắng giũ bay nhanh…

Giờ đây tất cả đã trôi dòng
Phủ cảnh tịt mờ giá lạnh đông
Kỷ niệm kéo về, chân khựng gót
Nỗi buồn lan nhẹ trước khô đồng!

Cuộc sống chuyển mình hay lụn tắt
Mà sao vàng võ, biến hoang sơ
Khiến cho thao thức, ngân lời nhớ
Vọng bóng hồn xưa, nỗi thẫn thờ

Tôi bước chân đi, ngoảnh lại nhìn
Nghe niềm thổn thức, nhớ trăng xinh
Trời nay thu chết hình xưa cũ
Lạc lõng, chơi vơi một chữ tình!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat May 19, 2018 12:19 am




HỠI TÌNH TA


Em ơi! Anh cũng thấm men say
Dưới ánh khuya mờ giọt nhớ ai
Tiếng của con tim khe khẽ nói
Ơi buồn! chợt vắng bạn đêm nay!

Biết phút giây nầy, nơi chốn ấy
Có người dõi mắt hướng về xa
Nỗi niềm vương vấn, sầu thao thức
Quạnh quẽ, hồn tình lóng lánh ra

Vò võ một mình, em thả mộng
Ngoài trời gió rít, hạt mưa bay
Bên khung một góc, em ngồi đó
Kéo sợi tơ lòng buộc đó đây!

Em trầm, em đọc những dòng thơ
Dào dạt tâm hồn đến cõi mơ
Rồi nhớ hôm nào đan kết mộng
Hồn thương trải cánh dưới trăng trơ...

Anh cuốn tâm tình ra trước sân
Con tim cảm thấy gợn lăn tăn
Phải chăng lưu luyến, bao lời ái
Chợt bỗng, đêm nay rớt thượng tầng

Đưa tay níu lại áng mây trôi
Gửi đến hồn thương, mộng của tôi
Một áng thơ lòng chưa ráo mực
Trải vào trong đó mấy vần ơi!

Dẫu cho giá lạnh với mưa sa
Hoặc những chiều thu nhỏ lệ tà
Vẫn chiếc thuyền duyên trên sóng nước
Nhẹ nhàng mãi lướt với hồn ta!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon May 21, 2018 2:56 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (19)

Hồn lang tỉnh sầu đi lần về cõi thế…

Nỗi hận nhớ long lanh bầu ánh lệ
Rồi tan như sóng bể trải đầy vơi
Mây xám buồn chuyển dời về ước thệ
Cõi trời xa bóng xế cuộc ngàn khơi

Tỉnh cơn mơ, bao lời hồn Cha Mẹ
Tiếng chuông chiều lay nhẹ mảnh tim đau
Cho phôi pha, dạt dào, thôi quạnh quẽ
Gió chuyển mình cuốn nhẹ, nhấc lên cao

Bao khắc khoải, hanh hao, buồn tê tái
Đã cạn dần, bừng dậy khí hùng anh
Áng mây mờ bay nhanh, khơi nguyệt trải
Đêm âm u, sống lại mảnh trăng thanh!

Ngọn âm phong đưa nhanh vào ma phổi
Cơn mê sầu rũ rượi biến tan dần
Bóng lam xám vụt thân theo gió thổi
Hướng dương trần phóng tới, cõi phù vân

Bầu le lói lộ dần, trôi hoang tịch
Nhiều âm hồn khúc khích kể trần ai
Cũng đâu đó lay nhay lời rả rích
Vài sương ma khụt khịt giọt sầu ai

Có con đường trải dài về cửu ngục
Nhiều quỷ quân kéo thúc tội đồ qua
Nơi cõi chết phơi ra điều tội phúc
Một cân trời đến lúc xử hồn ma!...

Hồn lang lần về dương thế…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon May 21, 2018 2:58 am



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (20)

Nhìn quân quỷ kéo lôi đoàn ma tội
Chợt chạnh lòng nhức nhối cảnh trả vay
Tắt ngọn đèn cho ai về tăm tối
Cõi ngục âm rẽ lối bước hôm nay

Quỷ gầm gú bên tai người não nuột
Kẻ tội đồ gầy guộc cảnh bi thương
Nỗi hãi sợ, chán chường thời lỡ bước
Bánh xe nghiền đuổi rượt, cán tan xương!

Nghe héo hắt như buồn, lang rời khỏi
Hướng dương trần gió thổi rít theo ma
Vầng quang ánh xa xa thêm le lói
Một xám mờ phóng vội kiếm đường ra

Gió lồng lộng ngân nga lời của nước
Có phải chăng thuở trước ở nơi nầy
Dòng sông thương vơi đầy tình mộng ước
Rút linh hồn theo bước cuộc liêu trai!

Hồn nương ơi! Hôm nay nàng có biết
Ta nỗi lòng tha thiết nhớ năm nao
Một đêm buồn xanh xao, sầu da diết
Bỏ cuộc đời, vĩnh biệt cảnh thương đau

Con sông nầy ngọt ngào về hướng vọng
Thoáng mười năm dòng sống cõi âm ma
Trăng kết gió mặn mà, sương trải bóng
Ngất tận nguồn tiếng lộng cuộc tình ta

Rồi hôm nay ta xa rời chốn mộng
Về trần gian tìm bóng của ngàn thương
Để lại em đoạn trường niềm hong hóng
Trăng lạnh tàn, nẻo sống giọt sương tuôn!...

Hồn lang lần về đến con sông năm xưa rút
Hồn theo ma nương, trăn trở nỗi lòng…



Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon May 21, 2018 2:59 am



NỖI NHỚ NGÀY XƯA

Trời hôm nay mưa rơi xối xả
Ngập phố phường, ngập cả lòng tôi
Bao tràn phủ nước cuốn trôi
Là bao nỗi nhớ một thời lênh đênh!

Thuở thuyền nan chông chênh biển sóng
Nẻo cuộc đời gió lộng từng cơn
Canh khuya trăn trở nghẹn hờn
Trăng xa diệu vợi, chập chờn ánh lay

Tìm lẽ sống mây bay bàng bạc
Từng đêm sâu trầm mặc suy tư
Đường xa biết đến bao giờ
Đôi chân nặng trĩu chẳng chờ được lâu

Rồi thao thức, ôm sầu, viễn mộng
Dãy đêm đen, chiếc bóng quạnh hiu
Không gian gió giật cánh diều
Đường dây chỉ mục, đứt diều rơi xa!

Trăng chếch bóng, ánh tà lạnh vắng
Ôm nỗi buồn sớm nắng, chiều mưa
Mây trời phủ áng mờ khuya
Một bầu ảm đạm, đường về tối tăm

Còn đâu nữa tháng năm ngày cũ
Bao chuỗi dài ấp ủ mơ bay
Thuyền đi dưới bóng trời mây
Tìm về biển lớn tràn đầy hồn thơ…

Chiều tàn nay lững lờ điệp khúc
Vọng gió ngàn, những lúc canh thâu
Hồn xưa giờ ở nơi nào
Để ta vò võ một màu buồn tênh!



Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon May 21, 2018 3:00 am




RỘNG CÁNH VỀ ĐÂY

Có phải hồn ai chiều ảm đạm?
Nghe buồn lay động trái sầu tim
ủ ê, thao thức nhìn trăng núi
Để nghẹn hồn thu, dạ thẫn thờ!

Tái tê, chuỗi quạnh chìm băng giá
Ngắm bóng thời gian nhỏ lệ tàn
Lạnh lẽo, đêm đơn mờ ngập lối
Tháng ngày héo hắt vọng mơ tan

Tìm trăng đuổi bóng quầng đen mộng
Trải bút, gieo vần gửi gió giông
Vạn dặm ngân vang lời lãng tử
Những chiều đồng vọng cuốn hồn phong

Rồi cũng mỏi mê, rũ giấc ngàn
Trái sầu gom lại thả thênh thang
Lặng nhìn chim duỗi, ôm vầng bạc
Buồn bã, chao đao, thả bóng vàng…

Chợt dưới trăng thanh hồn mộng đến
Chập chờn ánh loé, khiến bâng khuâng
Tâm tư bỗng chốc xoay dòng nước
Rộn rã, ngân nga, trải nguyệt vầng

Nhấp nhô sóng nước vỗ lên bờ
Ngày tháng con tằm nhả kết tơ
Một thoáng chạnh lòng ai ngỡ buộc
Nào hay cánh rộng thoáng tình thơ

Niềm thương, nỗi nhớ cõi ngàn mây
Chẳng vướng dương trần bởi cánh bay
Diệu vợi khung tầng soi ảo thế
Chim trời trải rộng cánh về đây!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon May 21, 2018 3:02 am



TÂM TÌNH


Có phải người đang trầm ảm đạm
Nỗi buồn lặng lẽ cuốn con tim
Bởi trăng đã khuất chìm sau núi
Để kẻ mơ trăng phải thẫn thờ!

Tâm hồn cảm thấy như băng giá
Một cõi không gian thấy lịm tàn
Bóng tối phủ đầy, giăng ngập lối
Nỗi niềm quạnh quẽ bởi mơ tan

Còn đâu ngày tháng gieo mơ mộng
Sóng nước, con thuyền vượt gió giông
Lửa sống, rực hồng hồn lãng tử
Đốt bầu lạnh lẽo bởi đông phong!

Duỗi cánh bay xa, vượt biển ngàn
Giữa trời lộng ánh dãy thênh thang
Nâng thơ cao vút treo mây bạc
Gửi gió tìm trăng trải ánh vàng

Bỗng chốc chiều nay thu lạnh đến
Nghe lòng tê tái với bâng khuâng
Hồn yêu nửa mảnh trôi dòng nước
Lạc lõng, chơi vơi giữa xoáy vần…

Tôi cũng như ai, cũng nát bờ
Mảnh đời vạn úa, kéo thành tơ
Chiều tà lặng vắng giăng ra buộc
Vào cánh hồn bay để biến thơ

Lên giữa không trung gặp những mây
Cũng lờ, cũng lững, cũng trôi bay
Thơ tim cùng nhịp phù vân thế
Quyện kết hồn tình thả đó đây!


Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Fri May 25, 2018 7:20 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (21)


Tình nương ơi! Ta nghe lòng da diết
Một tình yêu bất diệt của hồn ta
Để hôm nay xót xa dòng bi thiết
Đêm bóng tàn khóc biệt mảnh trăng xa

Rồi năm tháng ngọc ngà vào phôi lãng
Cánh chim trời bậu bạn với mây sương
Bỏ lại đây nguồn thương sâu ngút tận
Một linh hồn vướng bận mối sầu vương!

Ôi đêm nay! Nỗi buồn như xâu xé
Mảnh tim ta quạnh quẽ với niềm đau
Hỡi bầu trời muôn sao vầng ánh loé
Có hiểu chăng cô lẻ, chuỗi hanh hao

Hỡi dòng sông ngọt ngào xuôi bến mộng!
Đêm năm nào cuốn bóng mảnh hồn ta
Về cõi giới âm ma rồi thả bóng
Cho ngàn yêu khơi lộng chốn âm pha!

Rồi hôm nay mưa sa về cõi chết
Giọt hồn châu mỏi mệt nhỏ tuôn dòng
Gửi lại ngươi con sông tơ tình dệt
Quả tim yêu đậm vết thắm son hồng!

Để thời gian chuỗi sống một kiếp đời
Biết còn nhớ một thời xưa ngàn cũ
Cuộc tình ma ấp ủ bóng trăng soi
Giờ để lại tim tôi, hồn vạn thuở

Thôi giã biệt sông mơ, về cõi giới
Tìm ngàn thương vời vợi của xa xôi
Trăng đêm nay tàn rồi, sầu rũ rượi
Một nỗi đau, nhức nhối, nẻo chơi vơi!...

Hồn lang nghẹn ngào từ biệt sông mơ
để về cõi thế…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Fri May 25, 2018 7:21 am



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (22)


Kìa sao lạ! Bè đâu giờ chẳng thấy
Độc mộc xuồng cũng vậy, biến về đâu?
Cái gì bự, bầu bầu, cây phe phẩy
Vùn vụt đi, phơi phới, ngộ làm sao!

Hai bờ sông ngàn lau um tùm phủ
Giờ cây trồng từng chỗ đẹp xinh hơn
Xưa trăng mờ rờn rợn nỗi âm u
Giờ thoáng đãng vi vu theo sóng gợn

Không gian cũ chập chờn con bụng sáng
Như đèn ma lảng vảng ghẹo hồn người
Thế mà nay tỏa ngời vầng quang ánh
Sông hai bờ lóng lánh ánh sao rơi!

Ôi đêm nay tuyệt vời trên băng giá!
Một linh hồn sỏi đá của ngàn xưa
Có lạc lõng, dật dờ, mang buồn bã
Hay vui mừng, rộn rã cuộc thoi đưa

Ta bỗng thấy nhớ mùa mưa năm cũ
Cũng nơi nầy ấp ủ bóng trăng soi
Nấu nung lòng vời vợi, xé hồn thu
Chẳng than thở mặc dầu đường mệt mỏi

Nhưng hôm nay hết rồi thời oanh liệt
Chỉ hồn ma da diết với buồn thương
Khói lam mờ vấn vương sầu xa biệt
Một âm thầm tha thiết nhớ trăng sương

Hỡi hồn linh! Dư hương thời Tộc Tổ
Giờ ở đâu? Có rõ mảnh hồn đau
Nỗi ngút ngàn thâm sâu niềm nhung nhớ
Nay lạnh tàn một thuở của ngàn sao!...

Hồn lang u hoài nhớ về dĩ vãng…


Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Fri May 25, 2018 7:23 am



HÃY ĐỂ TÀN TRÔI

Em hãy mím môi, đừng nói nữa
Những lời ly biệt xé tình tôi
Thà nhìn mây bạc trôi xa thẳm
Hơn để trăng vàng phải rụng rơi!

Còn đâu ngày tháng hồn thương quá
Chiều ngắm hoàng hôn trải ánh tà
Hai quả tim yêu cùng nhịp đập
Giữa bầu êm ả, nhịp ngân nga

Còn đâu những tối ngắm trăng vàng
Kéo ánh sao trời buộc gió mây
Trôi giữa không gian về diệu vợi
Hồn yêu dào dạt, thấm men say!

Em từng e thẹn nói yêu tôi
Tình ái những ngày ấp ủ nôi
Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
Bao lời chung thủy đọng bờ môi

Thế mà một sớm, sợi tơ lòng
Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
Nứt trái sầu đau tôi rỉ máu
Rồi khô đóng cứng giữa trời đông

Tôi biết tình tôi đã nát tan
Nhưng ai đừng nỡ xoá trăng thanh
Vì nơi tít tận bầu xa vợi
Hồn ái ngày xưa đã vượt tầng

Em cứ quên đi, đừng nói nữa
Vì đâu còn mật ướt mềm môi
Thời gian rồi cũng chìm quên lãng
Những áng mây buồn vẫn phải trôi!



Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Fri May 25, 2018 7:24 am



ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI


Đừng buồn em nữa hỡi anh ơi
Mộng ước thuyền duyên giờ đã trôi
Đã nát cung yêu, tàn kỷ niệm
Chuỗi ngày hai đứa sánh chung đôi

Chưa hẳn bên chồng em hạnh phúc
Vì nơi sâu thẳm đậm hình ai
Dòng sông, bến nước, vầng trăng mộng
Chẳng dễ sớm chiều đã nhạt phai

Đêm đêm giấc ngủ ở bên chồng
Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
Hình bóng ai kia luôn lởn vởn
Hồn yêu ngày cũ hóa cuồng phong

Mật ngọt uống vào chỉ đắng cay
Nhìn chồng mà ngỡ ảnh hình ai
Con tim nhung nhớ luôn dày xéo
Để biến tổ chim chốn đọa đày

Không thể cải lời của Mẹ Cha
Đành làm cánh nhạn phải bay xa
Bỏ khung trời cũ ngàn yêu dấu
Lóng lánh trăng thanh dãy ngọc ngà…

Thôi đừng buồn nữa hỡi anh ơi
Thuyền mộng năm nào nay đã trôi
Sóng nước dòng sông còn mãi đó
Thì còn vô số cánh thuyền bơi

Giã từ dĩ vãng, tạ từ thương
Lịm chết linh hồn, lệ nhỏ sương
Chim quạnh hót lên lời thống thiết
Tiển tình vạn kỷ bước ngàn phương!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Fri May 25, 2018 7:26 am



BỌT TRẮNG


Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
Ngày tháng bên người có nhớ không
Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong!

Rồi qua mấy thuở em làm vợ
Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
Âm vang tình cũ lặn tan trôi

Em vui hạnh phúc với con thơ
Giấc ngủ say nồng trải cánh mơ
Nơi đó thời gian không có kẻ
Cùng ai êm ả dưới trăng trơ

Năm mười năm nữa tình cờ gặp
Ánh mắt chiều nào ôi rực thắm
Đậm khắc tận sâu hồn kẻ lụy
Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm!

Em bình thản ngắm rồi em hỏi
Có phải ông là…anh phải không?
Trời hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
Ngày nào yêu lắm… biến thành giông

Khung tình mộng ái đã hoang sơ
Để kẻ hồn đau, bước thẫn thờ
Nát lịm tình tan trôi nẻo vắng
Dưới trời thui thủi bóng chơ vơ…

Tôi về lục những cánh hồn phi
Thức trắng đêm nay cạn thuở thì
Xưa cũ linh hồn… nay hóa đá
Thôi thành tro bụi, thoáng em đi!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Wed May 30, 2018 7:26 am



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (23)


Thôi nghĩ làm chi thêm khổ đau
Thời gian ngàn cũ đã còn đâu
Nước sông thời ấy đà pha loãng
Vào cõi trùng dương hẳn mất màu

Rồi đây dương thế ta tìm đến
Sống thực nơi đây của kiếp nầy
Tượng đá linh hồn, trăng đã chết
Dật dờ lờ lững gió mây bay!...

Thế rồi lau lệ, chàng rời nước
Ngày nắng cây cao ẩn bóng mình
Lúc đói hương hoa ăn lấy sức
Hơi sương dùng uống để tồn sinh

Đường đất ngoằn ngoèo về xóm nhỏ
Chập chờn ma ảnh tới lui dò
Xem sao ngồ ngộ từng căn lạ
Hai cạnh cột tròn, cửa chắn to!

Thuở ta cây lá, lau lùm sậy
Một bó đậy lên, chải chuốt dây
Cây cọc cắm sâu, chừa lổ nhỏ
Chui vào đánh giấc, một no say

Còn nay đẹp quá chốn vào ra
Ăn ở, nghỉ ngơi nét đậm đà
Đêm gió vi vu qua cửa đẹp
Nghe như điệp khúc tiếng ngân nga

Kìa ai bưng xách ngọn đèn vàng
Ấm áp không gian chẳng ngỡ ngàng
Ngọn lửa xa xưa từng chặp tối
Giờ đây biền biệt một trăng tàn!...

Hồn lang đang lạ lẫm với cảnh
vật ở cõi thế…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Wed May 30, 2018 7:26 am



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (24)


Vắng lặng trăng mờ sau khóm trúc
Nỗi niềm lay động, xé tim xưa
Hồn lang cảm thấy như buồn bã
Một chuỗi dật dờ, quặn thắt đưa

Khói mờ ma ảnh trải chân nhìn
Quần, áo, ghế, bàn, tủ, bát…xinh
Nhiều khạp no tròn sao bóng mượt
Muôn nơi lạ lẫm, choáng hồn linh!

Có phải hôm nay là mộng mị
Ngàn năm thăm thẳm của xa xôi
Niềm thương, nỗi nhớ rời tâm thức
Để một hồn bay chốn mộng đời?

Ngày ấy xa rồi nơi dĩ vãng
Khung trời, vạn cảnh rộng thênh thang
Sông sâu, suối biếc, bầu hoang vắng
Trải khí hùng anh cuộc vẻ vang

Thế mà chuỗi sống đâu còn nữa
Đã mất thật rồi thuở mộng mơ
Dòng mát lung linh soi bóng nguyệt
Đêm trời tĩnh lặng, mảnh trăng chơ!

Những buổi hoàng hôn rực ánh vàng
Tim lòng nhè nhẹ trải thênh thang
Rừng thiêng chan chứa nguồn sâu thẳm
Đồi núi oai linh tận ngút ngàn

Ai hiểu nỗi lòng ta giá lạnh
Như buồn quá đổi trước chơi vơi
Đêm nay ánh nhạt, vầng trăng héo
Tìm bóng hồn xưa, dạ tả tơi!

Nhớ về xa xưa, ma buồn bã…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Wed May 30, 2018 7:27 am



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (25)


Đau quá! Niềm đau của thuở đau
Hồn trăng, bến sống đã về đâu?
Đêm nay buồn bã vùng xa lạ
Một bóng con ma, một nghẹn ngào!

Âm thầm quanh quẩn rồi rời bước
Hướng trái khu làng, Lang đứng trông
Phơi trải mênh mông bầu bát ngát
Từng hàng lúa cấy phủ xanh đồng

Cũng ở nơi nầy tự chốn xưa
Ngàn lau, cây cối một rừng khuya
Âm u, sầm uất, trời hoang dã
Đuốc sáng tim can rọi tối mờ!

Những ngày lặn lội bước theo cha
Ẩn bóng rừng thiêng săn thú ra
Táo tợn, chẳng nao loài dã dữ
Chiến thành nhận được một manh da

Rồi nhớ từng đêm luyện dưới trăng
Anh hồn Tộc Tổ, trái tim dâng
Cha con cung, nỏ, thanh gươm sắc
Ướt đẫm mồ hôi suốt ánh tàn!

Ngàn cũ, hình xưa nay ở đâu?
Mà đây hoang vắng, một ma đau
Xa xôi, thương nhớ về hương ảnh
Trăng tịch, cung buồn, nhỏ giọt châu

Trời ơi! Sao chẳng thể phai phôi
Phải khóc, phải đau, phải lệ rơi
Bao luyến, bao lưu về vạn thuở
Cho nay tan nát, nứt hồn tôi!...


Nhìn cảnh lạ, Lang u hoài
về dĩ vãng…


Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 3 of 6 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum