Our forum runs best with JavaScript enabled !

Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Page 5 of 6 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

View previous topic View next topic Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat Jun 16, 2018 12:02 pm



NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (35)


Thời gian chậm trôi dần qua trăn trở
Đêm về khuya khắp phố cũng vơi người
Cảnh nhạt dần theo xúc cảm sầu tơi
Lang lặng lẽ xa rời nơi rộn rã

Cánh hồn ma thoáng ưu tư buồn bã
Rồi pha phôi, tự xóa nỗi hằn sâu
Chim lạc đàn trơ trọi giữa canh thâu
Cất nhẹ tiếng kêu gào trong lạc lõng

Chân lê bước dần qua đường phố trống
Hướng ven thành khỏi chốn cảnh phồn vinh
Một không gian u tịch dậy khơi tình
Bóng trầm mặc, cuốn mình trong suy tưởng!

Hỡi hồn thiêng Tộc Tổ! Hỡi ngàn thương!
Giờ làm sao? Con đường về nẻo sống
Biết tìm đâu suối mát, ánh trăng trong?
Biết nơi nào cõi lòng không khắc khoải?

Hỡi gió! Hỡi mây! Lòng ta tê tái
Cuộc chơi vơi, mệt mỏi buốt hồn ta
Cả khung trời trải vạn nỗi xót xa
Phủ chụp xuống, kéo ra ngàn đơn độc!

Ai hiểu chăng tận lòng ta đang khóc
Vạn ân tình ghì, rọc, nát tim đau
Giờ! Giờ! Giờ! Ta biết phải làm sao?
Quay trở lại, ngọt ngào yêu ma mộng?

Để thời gian mãi mối sầu thiết thống
Chữ ân tình, nghĩa sông núi sao đây?
Có vô tư tận hưởng mật tình say
Hay giãy chết từng ngày trong uất nghẹn!...


Hồn Lang trầm mặc
trong suy tưởng…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat Jun 16, 2018 12:03 pm




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (36)


Lang trầm mặc nghe buồn vời vợi
Cõi lạc loài, rẽ lối về đâu
Giữa bầu vắng lặng canh thâu
Nỗi niềm thảm đạm nát đau cánh hồn…
Bỗng!

Hỡi ai kia chập chờn ủ rũ?
Như héo sầu, vần vũ mây mờ
Chim đen gãy cánh bơ vơ
Dật dờ, tơi tả, bơ phờ đáng thương!...

Ngài là ai? Bên đường han hỏi
Như sẻ chia nhức nhối lòng tôi
Niềm thương, nỗi nhớ xa xôi
Đêm nay tìm lại mà thôi thưa ngài!

Thuở xa xưa một đài trăng sáng
Mảnh đất nầy lai láng tình thiêng
Hôm nay nức nở mối giềng
Nghe sầu tan tác bóng thuyền xa xăm

Biết làm sao để lần mối chỉ
Gỡ rối lòng sầu lụy của tôi
Mịt mờ nẻo tối ngài ơi
Ngàn ôm, vạn ấp, một thời không quên!...

Ta Thổ Địa, ân trên ban phẩm
Cõi u hồn bổn phận quản cai
Khoảng vuông mười dặm đường dài
Ta đây hiểu rõ trần ai sự tình

Ngươi hãy kể đời mình ta biết
Bao éo le, khúc chiết nỗi lòng
Để xem có giúp được không
Cho ngươi vơi bớt những dòng khổ đau!...

Ba ngàn năm ngọt ngào xưa cũ
Tộc Ri Tô đứng giữa trời mây
Trụ trên mảnh đất nơi nầy
Mà giờ biền biệt, chẳng hay thể nào

Cha của tôi, anh hào Bộ Tộc
Mẹ, Chị tôi ăn học đạo lành
Thân tôi nuôi chí hùng anh
Cả nhà trung nghĩa, tung hoành đó đây!...


Hồn Lang đang kể cho
Thổ Địa nghe…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat Jun 16, 2018 12:05 pm




Ngỡ Ngàng Dưới Bóng Chiều


Trời hỡi!...
Một chuỗi dài hai mươi năm xa cách
Đã chôn vùi hồn quách cuộc tình ai
Lấp đá sỏi, chân đi không ngoảnh lại
Sớm nhạt nhòa bóng tối mảnh trăng rơi!

Bởi ẩn ức tình em nhiều nông nổi
Dây tơ hồng vui buộc tợ phù vân
Đoá hoa xinh rực rỡ dưới mây ngàn
Em rứt bỏ một lần không nối tiếc

Cánh gió xuân bao hoa hồng da diết
Mong mơn man để tỏa ngát hương nồng
Chẳng ngờ nay cuốn rũ giữa chiều đông
Ngày ảm đạm, đêm trông trời hiu hắt

Một năm trôi mang nỗi niềm buồn bã
Chữ yêu đương đã tắt ở lòng tôi
Trăng ái tình chỉ ngắm thoáng mà thôi
Xi nê tối, phôi phai niềm ai oán!...

Em Lan ơi! Cứ ngỡ em đành đoạn
Chun rượu tình hất đổ chẳng màng chi
Mạnh vươn tay xé nát mảnh trăng thề
Nên đã cạn, chẳng hề vương vấn nữa

Có ngờ đâu năm xưa em thống khổ
Cánh hoa xuân tan nát bởi cuồng phong
Cả chuỗi đời héo úa phủ sầu đông
Ôm khắc khoải bên dòng sông quạnh quẽ

Trời hôm nay dưới chiều tà bóng xế
Phải ngỡ ngàng nhỏ lệ tiếc thương em
Nhớ trăng xưa ánh trải sáng bên thềm
Chợt mưa bão kéo đêm thành thảm đạm

Sao ngày ấy chẳng cho tôi tường tận
Để giờ đây khóc hận mối tình tan!...

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat Jun 16, 2018 12:06 pm



LỊM TẮT.


Lần thứ ba em lại đến gặp tôi
Sầu ảm đạm, không lời lên tiếng hỏi
Trời dạ nắng lại mờ như bóng tối
Giống chiều buồn rười rượi trải âm u!

Em đứng đó, liễu buồn nhành héo rũ
Bao nỗi niềm trăn trở đọng bờ mi
Nét hoa trăng một thuở tuổi xuân thì
Nay nhòa nhạt trôi tàn rơi cõi lặng

Tôi băng giá, thu hồn heo hút vắng
Sắc lạnh lùng, khô rắn đá ngàn năm
Bóng hình ai như lạ lẫm xa xăm
Hai cực lạnh gom nằm nơi ánh mắt

Có lẽ hiểu lửa lòng tôi đã tắt
Chuyến xe đời đã biệt bến ngày xưa
Thuyền duyên mộng trên dòng sông năm cũ
Đã trôi rồi, theo lũ một chiều mưa

Em đứng lâu, trọn ôm hồn một thuở
Rồi âm thầm lặng lẽ nhẹ ra đi
Tôi chẳng buồn bóng khuất để mà chi
Khi vết máu quặn đau còn ửng đỏ

Em ơi em! Hằn sâu em khắc đó
Làm sao lành, sao xóa vết bầm đây
Em đưa tôi lên thẳng đỉnh đầu cây
Bất chợt cắt sợi dây hồng quấn buộc

Em tặng tôi trọn một đêm gầy guộc
Khúc Chế Linh mở suốt trắng canh thâu
Trói hồn tôi bằng vạn cánh ưu sầu
Biến tim đỏ thành màu đen sậm ngắt

Lửa yêu đương lạnh lùng nay dập tắt!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sat Jun 16, 2018 12:07 pm




ƯỚC VỌNG SAU CÙNG


Anh yêu ơi! Cứ ngỡ suốt cuộc đời
Con nước chảy qua bờ không trở lại
Tập trang thơ ủ ê, đầy nhức nhói
Sẽ nỉ non, rười rượi đến tận cùng!...

Em cô độc nỗi lòng ôm xưa mộng
Cố phôi phai nơi cảnh vắng chiều thu
Thả hồn mình vào mộng mị nhàn du
Tìm gặp gỡ được ai nơi chốn ấy

Cho con tim buộc nỗi niềm tê tái
Phải tím bầm, khô khốc tháng năm đưa
Được thắm lại, ngân nga tình vạn thuở
Của ngày nào ánh tỏ cuốn hương mơ!

Nhưng anh ơi! Đêm đen phủ bốn mùa
Luôn che lấp cây sầu từ dạo gãy
Khung trời đau em chưa từng được thấy
Chỉ héo hon siết lại bóng thời gian…

Chiều hôm nay gặp lại ảnh hình lang
Nghe xúc động, bàng hoàng trong nỗi nghẹn
Bầu mộng ái ngày xưa vần vũ quyện
Em khát khao trong vòng ngực anh yêu

Chợt tỉnh ra giờ cũng đã xế chiều
Con thuyền cũ buồn hiu trên dòng sẩm
Thuở nào chèo đưa hồn vào mộng thắm
Đã vỡ toang, trôi giạt, khuất sông xanh…

Anh Sáng ơi! Em nhớ mảnh trăng thanh
Nhớ kỷ niệm dấu yêu cùng anh mãi
Một linh hồn trọn đời ôm quằn quại
Mong tình tàn sống lại kiếp lai sinh!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:14 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (37)


Hồn Lang đang kể nỗi lòng
cho Thổ Địa nghe…

Tộc hiếu hòa bình an xây dựng
Tình đồng bào chứa đựng yêu thương
Hoa đời ngào ngạt men hương
Dòng sông, bến nước vấn vương, êm đềm

Rồi bỗng chốc một đêm bi thảm
Tộc Mic Ma vây hãm diệt vong
Nhà tôi sống cảnh lưu dòng
Giữa khuya mưa gió, giặc đông diệt cùng!

Bè trôi nổi, thoát vùng truy sát
Bị sóng cuồng dập nát, chìm sâu
Mẹ, Cha, Chị đã mất đâu?
Tim tôi đau đớn, bước vào ma âm

Thoáng chốc ba ngàn năm cõi thế
Nỗi nhớ nhung héo lệ sầu ai
Tìm về hồn Tổ đêm nay
Cho vơi nỗi nhớ niềm ray rức lòng!...

Ma thương kia! Mối hờn vạn kỷ
Ngươi nghẹn ngào thủ thỉ kể ra
Làm cho xúc động lòng ta
Thương con chim lạc, trời xa mịt mờ

Đừng buồn nữa! Đừng bơ phờ nữa!
Bao tâm tư, trăn trở ba sinh
Giống như biển sóng vô tình
Nổi, tan bọt nước tự mình mà thôi!

Trong biển lộng, đầy vơi bão tố
Kiếp con người khắp chỗ thương đau
Con tim cuốn lại ưu sầu
Chỉ làm vỡ vụn, phủ màu héo hon

Hãy đứng dậy, sóng gờn điệp khúc
Chỉ một lần giây phút rồi tan
Hơn là đứng đó khóc than
Vì đời là sống giữa màng phong ba!...


Thổ Địa thương cảm
an ủi Hồn Lang…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:15 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (38)


Lời của ngài nghe qua thấm dạ
Như gió trời thổi rã mây mờ
Ghịt hồn kẻ lụy chơ vơ
Trở về ý sống bên bờ thênh thang

Nhưng ngài ơi! Trở trăn còn đó
Nỗi u hoài mãi bó con tim
Tộc xưa giờ biết đâu tìm
Cánh chim mất tổ, nỗi niềm lệ sa!...

Ba ngàn năm đã ra tiền sử
Cuộc tồn, vong ở chữ ý trời
Kinh, rạch đơn lẻ chơi vơi
Thời gian phủ lấp thế thôi! Lẽ thường

Chiếc đũa nhỏ phải nương cả bó
Nếu một mình để đó mà nhìn
Chỉ cần bẻ nhẹ thình lình
Tức thì phải gãy, bởi mình lẻ loi!

Cuộc sinh tồn trong thời vận Quốc
Ví biển trùng, sóng lốc ngàn đưa
Cá lớn thì được làm vua
Cá con đơn độc để lùa mồi xơi

Tộc nhỏ bé của ngươi số phận
Như Ci Ra*, U Bẩn*, Ga Quay*
Mic Ma*, Vi Tim*, Kho Tay*…
Không còn tồn tại bởi đây thế thời!

Đến Hồng Bàng khắp nơi gom chí
Chuyển thời gian Xích Quỷ qua đi
Văn Lang thống nhất trị vì
Rồi đời Âu Lạc, trăng thề sáng soi

Cuộc thịnh suy khắp nơi luân chuyển
Thục, Triệu, Trưng sóng biển rền vang
Lý, Ngô, Đinh, Lê trở trăn
Hậu Lý, Trần, Lê…Chuyển màng vận nước

Quê hương ta lần lượt đổi thay
Hồn Tổ Quốc luôn bay chuyển hoá
Biển, Trời, Sóng, Nước phong ba
Thuyền, Sông, thế sự chỉ là lờ trôi!...


Thổ Địa giãi bày cho Hồn Lang hiểu…

*Tên từ hư cấu

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:16 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (39)


Ngài quý ơi! Một đời ôm ấp
Con tim nầy trải khắp hồn trăng
Chỉ mong gặp lại một lần
Quê hương Tộc Tổ muôn phần khắc sâu

Nhưng thế sự bể dâu thay đổi
Để hôm nay đau nhói tim tôi
Trên trời một ánh sao rơi
Nỗi niềm tan nát, mất rồi núi sông!...

Nầy Ma hỡi! Tấc lòng vọng Tộc
Động trong ta, giọt khóc thương ngươi
Thôi sầu, bỏ lụy, tìm vui
Vì dòng huyết mạch Xứ ngươi mãi còn

Sông, suối, biển hòa chung dòng nước
Trải ngàn phương, vươn vượt, tồn sinh
Tộc ngươi chuyển hóa thân mình
Nằm trong biển nước hữu tình còn đây

Trăm mối chỉ kết dây Quốc Tổ
Quyện hòa chung vượt khó, vươn xa
Bách Việt một gốc Mẹ Cha
Trăm con, bọc trứng sinh ra, kết thành!...

Thần kính ơi! Trăng thanh toả ánh
Soi đêm buồn, lóng lánh ngàn sương
Hôm nay tôi đã tỏ tường
Nỗi lòng đau khổ, vấn vương phai dần

Giọt nước mắt một lần nhỏ lại
Cho xa xưa thân ái hồn thiêng
Trời nay còn đó mối giềng
Thiên thu vạn kỷ đây miền mến yêu


Kha! Kha! Kha! Thật nhiều sảng khoái
Từ bây giờ tê dại phôi pha
Đất nầy sống mãi tình xa
Từ thời ngàn cổ chuyển ra kia mà

Cám ơn ngài thương Ma đau khổ
Trọn ân tình khơi tỏ nguồn cơn
Từ nay vơi nỗi héo hon
Chỉ còn một mối, tìm hồn Mẹ Cha!...


Thổ Địa phân giải sự tình, hồn Lang
Trút gánh ưu phiền vọng Tộc…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:18 am



SẦU TIỄN BIỆT


Ôi chẳng ngờ! Lại có buổi chiều nay
Phút tao ngộ tràn đầy cơn xúc động
Đoá hoa hồng cùng tôi thời trải bóng
Dưới trăng thanh lồng lộng gió hương say!

Hai mươi năm đã chết hiện về đây
Đang sùi sụt, u hoài trôi suối lệ
Em đau thương, em quại quằn kể lể
Chuyện ly tan, tơi tả mảnh hồn xinh

Lịm đời theo vất vả cuốn thân mình
Tim rụm rúm, hằn in, ôm kỷ niệm
Mang hình hài sậy khô phơi sắc tím
Giữa hai mùa nắng cháy với thu đông!

Mộng tình xưa vương vấn thả trôi dòng
Nhìn con nước chuỗi ròng phơi sắc sẩm
Cặp mờ nhạt đưa xa về chốn thẳm
Quấn thu sầu héo hắt thả thời gian…

Em Lan ơi! Em của ánh trăng thanh
Thuở năm xưa bao lần làm xao xuyến
Trái hồn tôi ngân nga rồi kết quyện
Cùng ai kia êm ả dưới mây ngàn

Thế mà nay đá nát phủ mơ tan
Nỗi thống thiết, võ vàng đeo buồn bã
Đôi suối biếc ngày xưa rơi lã chã
Giọt sương tàn nhòe nhoẹt khắp vành mi…

Muốn ôm em chấp lại cánh hồn phi
Lại chợt nhớ đường đi giờ đã cụt
Gió xoay vần chuyển mình trong giây phút
Nghẹn tạ từ tiễn biệt mảnh trăng xưa!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:19 am




TÌNH MỘNG


Hồn yêu ơi! Thắm thoát đã bao ngày
Trăng tình ái nhẹ đưa ta vào mộng
Giữa không gian bốn bề giăng gió lộng
Dãy mây ngàn trải bóng tận xa xôi!

Từng đêm mơ dào dạt uống trăng soi
Tim ngân nhịp, điệp lời thương, nỗi nhớ
Bao lưu luyến, hướng khung trời diệu vợi
Gửi tấc lòng thắm thiết đến trăng sương

Có những chiều thả bóng phủ bên đường
Nghe thao thức, vọng đưa thời gặp gỡ
Đêm u ám, chập chờn lay ánh tỏ
Em thẫn thờ, vò võ dưới thu phong

Anh thuở chìm tuyết trắng ướp hồn đông
Quấn băng giá, hắt hiu, nhìn chốn lạ
Hai bóng ảnh cùng một dòng tơi tả
Khúc tiêu buồn rỉ rả gió đong đưa!

Trăng soi vầng lóng lánh ánh ngàn xưa
Ngân rung cảm dẫn ta về bến mộng
Chiều tắt nắng, âm vang xa đồng vọng
Tiếng mình ơi! Xúc động! kéo về tim

Say men tình lâng lâng niềm xao xuyến
Rượu hồng đào cạn chén dưới đêm sâu
Tìm phai phôi u ẩn cuộc bể dâu
Sưởi ấm lửa tan đêm dài lạnh lẽo

Hồn thương hỡi! Có phải xưa gọi réo
Tiếng cung đàn hai nẻo rã ly tan
Cuốn mảnh sầu tê tái nhớ tình trăng
Được tỉnh giấc, trôi dần về thiên kỷ!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Thu Jun 21, 2018 7:20 am



GIẤC MƠ TÌNH


Tôi lơ lửng nhẹ bay cõi thượng tầng
Giữa bốn bề vắng lặng, gió vi vu
Không đất, đá, suối nguồn, cây, cỏ, thú
Chẳng biển, đồi, thác lũ, nước sông xanh!

Hồn lâng lâng, sảng khoái khúc tiêu ngân
Chân trôi bóng trên sương mờ mây khói
Phía cánh trái, ánh thoáng loang rọi tới
Ngàn vì sao vời vợi điểm đêm đen

Bên cánh phải cung hằng ai vun vén
Bức màn hồng lất phất gió đong đưa
Giường ngọc thạch tợ long sàng vua chúa
Cung ái tình muôn thuở ngát men hương

Quay nhìn qua phía trước, áng mờ sương
Trôi chầm chậm về tôi rồi dừng lại
Ảnh giai nhân! Chưa từng trên cõi thế
Họa sĩ tài, được vẽ ở trần gian!

Tơ lụa xanh quấn lấy vóc ngọc ngà
Dòng suối biếc long lanh ngàn sắc thắm
Cánh dọc dừa trên đôi hồng say đắm
Khuôn trăng đầy óng ánh sắc pha lê

Thoang thoảng nhẹ tỏa lan hương nguyệt quế
Suối ngọt ngào âu yếm gửi về ai
Trao cánh ngọc, tôi nắm lấy bàn tay
Cùng quyện bóng soãi dài về cung mộng

Đôi hồn quyện, dạt dào theo gió lộng
Trên long sàng tuyệt đỉnh giấc Vu Sơn
Gió lùa trăng êm ả nỗi man mơn
Từng điệp khúc quay tròn trong ngây ngất…

Chợt tiếng khua, giật mình choàng tỉnh giấc
Thì ra mơ, vừa cạn chén hồng tiên
Mấy mươi năm mãi nay còn lưu luyến
Chỉ một lần, xao xuyến suốt thời gian

Phải chăng em nhung nhớ, gặp hồn lang!



Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:40 pm




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (40)


Niềm vọng Tộc phôi dần theo dòng nghĩ
Lang giã từ, cảm nghĩa vị Thổ Thần
Đường mây mờ che chắn phủ hồn đi
Chim lạc tổ, sầu bi nguồn thân phận

Mẹ Cha ơi! Vầng trăng ngàn ôm ấp
Biết tìm đâu để thấp sáng linh hồn
Để tim con khỏi buồn, khơi từng chập
Khoả đêm đen, sóng dập, gợn ngàn cơn

Cho đêm hết héo hon bầu nguyệt lạnh
Trăng mịt mờ rũ ánh, vạn sầu ai
Mây dật dờ, say bay về cõi vắng
Dãy lạnh lùng, phẳng lặng trải trời mây!...

Từ đêm đó, đường dài qua vạn khúc
Ma miệt mài từng phút thả đường ngay
Khắp Ninh Bình, Sơn Tây, về Vĩnh Phúc
Rồi Hải Dương đến lúc chuyển Hà Tây

Qua Bắc Kạn lại quay về Hà Nội
Ghé Hòa Bình rồi tới miệt Thái Nguyên…
Chỉ hoài công, nỗi niềm trông vời vợi
Bóng người thân! Chỉ tối với sầu riêng!...

Hỡi gió mây! Nỗi niềm ta khắc khoải
Cả khắp vùng, mệt mỏi mắt đờ trông
Như bao phủ mênh mông bầu ngây dại
Mảnh linh hồn buốt tái ngọn đông phong

Biết nơi nào dòng sông xưa mát dịu
Ta trở về để níu lại hồn trăng
Cho cô đơn, bâng khuâng, thời nặng trĩu
Theo mây ngàn vợi diệu xoá mờ tan!...


Hồn Lang tìm bóng hồn người
thân trong mệt mỏi, vô vọng…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:42 pm




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (41)


Ma lần bước khắp vùng miền Bắc Việt
Với nỗi lòng tha thiết kiếm tình thân
Sương đọng sầu, nhỏ lăn về biền biệt
Một nhớ thương da diết vọng hồn trăng…

Rồi thơ thẩn đi dần vào Trung Bộ
Từ Nghệ An khắp chợ đến Thừa Thiên
Về Đà Nẳng, Phú Yên, qua nhiều chỗ
Chuyển Kon Tum, quay trở khắp toàn miền…

Cả đất trời man miên rồi băng giá
Để lệ lòng lã chã nhỏ sầu ưu
Bao đêm dài chu du về tơi tả
Chỉ nghẹn ngào buồn bã ánh chiều thu…

Hỡi đất trời! Âm u sao cuốn tôi!
Sao cứ mãi chơi vơi trong bể lạnh
Để quặn đau canh cánh chẳng hề vơi
Bắt chim lạc sầu tơi trong hiu quạnh!

Ta muốn gào to mạnh mẽ tiếng hờn
Cho đất trời từng cơn giông sấm sét
Kết mây ngàn, lộng thét phủ trần gian
Để thảm đạm, khung trăng chìm cõi rét

Và tim ta sẽ liệt chẳng còn ngân
Chớ lay động âm thầm làm chi nữa
Khi ân tình muôn thuở đã phù vân
Một nẻo vắng vạn lần trong nức nở!...

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:43 pm




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (42)


Ôi đêm nay trăng tỏ sáng khung trời
Thế mà sao lòng tôi như ngàn tối
Mãi mịt mờ phủ lối với chơi vơi
Bầu rạng ánh lại bời rời xa vợi…

Ma xuống Nam, đi tới vẫn niềm tin
Từ phố thị đẹp xinh sang hẻo lánh
Đến Vũng Tàu, chuyển cánh về Gia Định
Phố Sài Gòn rồi dính ở Long Thành

Ghé Mỹ Tho lại quanh qua Sa Đéc
Chuyển Trà Vinh rồi xẹt xuống Cà Mau
Vòng Châu Đốc lại đào sâu Rạch Chiếc…
Mãi tối tăm, thống thiết, lệ sầu đau…

Gần ba năm khát khao trên đất Việt
Tìm người thân biền biệt áng mây trôi
Có mấy lúc mừng vui, người giống thiệt
Nhưng đến gần chẳng biết, lạ mà thôi!

Từng nhói tim, tả tơi, tràn nhung nhớ
Và nghẹn ngào, trăn trở, rực sầu đau
Cả trời đen, trăng sao như than thở
Một linh hồn vạn thuở ngập hanh hao!

Hôm nay mệt làm sao! Thôi ghé nghĩ
Chợ Cần Thơ đèn khí đã đốt rồi
Tán Bả Đậu ta ngồi coi cho phỉ
Đánh nửa giấc sẽ đi tìm hừng tối…

Ồ lạ kìa! Ai tới cả ba người
Hai vợ chồng trẻ tuổi, một gái xinh
Càng lại gần, giống in người trông đợi
Ma luýnh quýnh, bay tới, dậy hồn mình!...


Hồn Lang luýnh quýnh khi gặp
ba người giống Cha, Mẹ, Chị…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:44 pm



TÂM SỰ VỚI HỒN YÊU


Tình ơi! Dưới trời nay, hồn trầm mặc
Tiếng yêu đương réo rắt nhịp cung đàn
Đưa nhẹ nhàng, âm hưởng cuốn mây giăng
Trôi theo gió xuôi dần về không ảnh!

Muốn trải lòng quấn bóng của khung xanh
Mang khúc nhạc thênh thang về diệu vợi
Khi hồn thương có xót xa mòn mỏi
Mà ngắm nhìn, vơi bớt nỗi ưu phiền

Tôi yêu em bằng tấc lòng xao xuyến
Bằng hồn tình lai láng đọng bờ môi
Bằng ngàn thương kết lại tiếng mình ơi
Ôm ấp mãi một đời luôn nỗi nhớ

Dẫu biết rằng trăng nay vơi vầng tỏ
Với thời gian vò võ dưới mây sương
Và thức thao trên đường vô định hướng
Cùng sầu thu bàng bạc mãi đong đưa!

Nhưng ái tình nơi tôi ôm vạn thuở
Yêu hôm nay, yêu vạn kỷ thời gian
Yêu trăng gầy, yêu luôn mảnh tròn trăng
Mặc nhận cả gió lành hay phong vũ…

Trời hôm nay vi vút gió cuối thu
Nghe dào dạt tiếng lòng thương với nhớ
Bao lá héo cuộn mình phơi vàng võ
Như một lần chuẩn bị khúc ly tan

Để mai nầy rơi rụng dưới trời xanh
Rồi chuyển hóa chồi non đang ủ nụ
Hồn yêu ơi! cứ trải lòng héo rũ
Tả tơi rồi bật thẳng hướng vầng trăng!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:45 pm



MỘNG TIÊN.


Giữa khuya vắng lặng vút trời xanh
Vượt khỏi tầng cao đến cõi lành
Phơi phới tâm hồn xem cảnh ấy
Dạt dào lan nhẹ tấc lòng anh!

Từ xa dìu dặt phía bên kia
Tiếng thổi vi vu tợ gió hè
Khẻ lướt đong đưa vào cạnh má
Mơn man, êm ả, lắng lòng nghe

Bên nầy thoang thoảng tiếng đàn êm
Trải khúc thanh thao phủ nguyệt thềm
Lất phất, bay bay hàng cánh mỏng
Sắc hồng say đắm tỏa nồng thêm

Lặng ngắm tâm tư ngân nhịp hiền
Phải chăng đây cõi mộng cung tiên
Sao như phảng phất hương hoa lá
Lóng lánh sương trăng, nét diệu huyền!

Quay hồn đọng lại nghĩ về ta?
Loáng thoáng mơ màng nghĩ chẳng ra
Như sóng điệp trùng trên biển biếc
Cuộn lên rồi biến, cuốn về xa…

Bỗng đâu trôi lại ánh thanh bông
Lan tỏa quế hương đượm thắm nồng
Cả chốn trần gian đều phải lạ
Giai nhân tuyệt sắc vạn khuôn hồng

Ngọc đưa, tôi nắm, kết thành duyên
Vạn ái, ngàn ân, ngất mộng tiên
Hoa nở ngập tràn, loan phụng thiết
Tận cùng tuyệt đỉnh giấc thiêng liêng

Âm vang đâu đó kéo vầng hương
Băng giá phủ tràn mặt nước gương
Một giấc vu sơn tình nguyệt náo
Trọn đời mãi nhớ một hồn thương!


Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Mon Jun 25, 2018 12:46 pm



RU EM NGỦ


Em lạc bước đi vào con đường nhỏ
Dọc hai bờ cây cỏ rạp âm u
Cuối con đường heo hút bóng chiều thu
Chìm băng giá, sương mù giăng kín nẻo!

Em trơ trọi, độc hành, hồn gọi réo
Với nỗi sầu ảm đạm cuốn mờ đen
Anh ở đâu? Anh hãy lại tìm em
Đưa ra khỏi đìu hiu về bóng sáng

Để được thấy vầng đông vừa ló rạng
Nghe chim ca ríu rít giữa trưa hè
Ngắm chiều tà dìu dặt gió đong đưa
Đêm thưởng thức trăng lùa tơ óng ánh!

Em khát khao với nỗi niềm canh cánh
Đếm thời gian buồn bã cảnh cô đơn
Muốn quay chân trong bóng tối chập chờn
Tìm lối rẽ, thoát mây trùm ngõ cụt…

Hồn yêu ơi! Lòng em đang điệp khúc
Tim đã nghe xúc động tận tâm tư
Thương cánh hoa nửa độ phải chìm thu
Rơi hoang lạnh, sương mù nơi cõi tịch

Để sắc hồng ủ ê trong mờ mịt
Rã hương xuân theo cung oán sầu cay
Hứng lá vàng rơi rụng đậy men say
Chuỗi thầm lặng đọa đày ôm lặng lẽ

Nhớ đến ai với tháng ngày quạnh quẽ
Nghe niềm thương lai láng tận tâm tư
Quấn tình trăng vào nét chữ, hồn thơ
Về ái mộng, ầu ơ ru em ngủ!...

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sun Jul 01, 2018 1:40 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (43)


Lần theo bước để nhìn cho thật rõ
Vóc vạc nầy! Thật đó của Mẹ Cha?
Hồn của chàng bay qua đằng trước ngó
Mặt, nói, cười…chẳng có lạ đâu mà!

Hỡi Trời ơi! Phải ta đang nằm mơ?
Biến khát vọng mong chờ thành ảo giác
Một linh hồn tan tác nỗi sầu lơ
Được ban tặng hay giờ mê khoảnh khắc?

Đôi mắt sáng, nét mặt thật khôi ngô
Điềm nhiên với phong độ trang hảo hán
Đúng là Cha! Ngút ngàn ta tưởng nhớ
Thuở năm nào trăn trở dưới cung vàng

Còn thiếu phụ, ánh trăng trên khuôn mặt
Đạo hạnh hiền dịu mát suối trong veo
Xoa ấm áp, thắt theo thời lưu lạc
Một dòng hương thơm ngát tỏa muôn chiều!

Bé gái nhỏ đi theo, đôi mắt ngọc
Duyên dáng cười, mặt, tóc nét đài trang
Ánh nhìn thẳng chẳng ngang hay ngó dọc
Giống chị ta gấm vóc trải mây ngàn…

Chuyển kiếp đời, thời gian nay tụ lại
Tấm hồn thương sống mãi cuộc vần xoay
Ba ngàn năm tả tơi, hằn tê tái
Trời đêm nay dòng xoáy trở về đây

Ta sẽ nhập hồn nầy vào bụng Mẹ
Tiếp tục làm con đẻ của tình sâu…
Chợt thấy lòng nao nao như đau xé
Phải chăng ai quạnh quẽ khiến vương sầu!...


Hồn Lang sửa soạn nhập hồn
vào bụng Mẹ chợt nhớ
tới hồn Nương…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sun Jul 01, 2018 1:42 am





NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (44)


Lang trăn trở trước khi nhập
hồn vào bụng Mẹ…

Tình Nương ơi! Ta sắp nhập hồn đi
Vào cõi thế, biệt ly thời ma giới
Một khung trời mờ tối mãi hằn ghi
Uyên lạc bạn sầu bi trong mong đợi

Còn đâu nữa trăng soi bên suối mộng
Những đêm về lồng lộng ngất hồn dao
Cả âm gian lao xao lời của bóng
Tiếng ma phong rông rống giạt ngàn sao

Cho đôi ta bên nhau không còn thấy
Tất cả gì động đậy của không gian
Chỉ yêu đương mơ màng về ngây dại
Ngập ngụa tình, phơi trải hết tâm can!

Những chiều tà tình tang trên sóng nước
Hồn cuốn nhau vươn vượt tận trời xa
Để thấy gió kéo ra mây thành múa
Điệu bồng bềnh muôn thuở của tình ta

Còn đâu nữa thiết tha lời bạn ngọc
Bên tai: Đừng trằn trọc nữa chàng ơi!
Hãy phôi phai buồn tơi, kim châm chọc
Trái tim chàng, để khóc nghẹn đầy vơi!

Và sao quên bao lời nàng âu yếm
Làm cho ta xao xuyến quả hồn yêu
Giúp thổi trôi, tán tiêu vầng mây tím
Về cõi xa, tẩn liệm nỗi buồn hiu

Ta xa em thật nhiều thương với nhớ
Vạn cung sầu, than thở cõi trần gian
Những đêm lặng lang thang về xa vợi
Hồn của ta nhức nhối dưới trăng tan!...


Lang suy tư trong đau khổ…

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Nguyễn Thành Sáng on Sun Jul 01, 2018 1:43 am




NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (45)


Nhiều! Nhiều lắm nàng ơi, ta mãi nhớ
Gần mười năm sáng tỏ ánh trăng thoa
Chốn thâm sơn u ma, tình vạn thuở
Lịm hồn ta đau khổ cảnh rời xa

Một trăm năm ngân nga đời nhân thế
Chốn dương trần không thể được gần em
Bóng trăng mờ từng đêm phơi ánh lệ
Và bao chiều tà xế kéo hồn đen!

Chốn tịch tờ rũ mềm, ai thảm đạm
Bên gió buồn ngất chán bặt im hơi
Con suối gần thả trôi dòng đen sạm
Không gian tàn u ám mịt sầu tơi

Ta đau lắm nàng ơi, nàng có hiểu?
Nhưng phận người ân hiếu phải đành cam
Nhận một lần tình tàn, thôi chăn chiếu
Để ngàn sau chẳng níu mảnh trăng tan!...

Cha Mẹ ơi! Nặng mang tình ân trọng
Như suối ngàn, biển rộng trải lòng con
Mấy ngàn năm héo hon, sầu vắng bóng
Gặp lại rồi ngàn sống mảnh trăng son

Hồn con lạy song đường, xin nhập xác
Dưới tàn cây phủ mát của sanh thành
Ba nghìn năm canh cánh vạn xót xa
Nay về tổ, đậm đà, thôi rũ cánh

Hỡi muôn ngàn lóng lánh của trăng sao
Ta trả lại một màu đen ảm đạm
Cõi dương trần tiêu tán thuở ngàn đau
Chỉ có còn héo sầu khi đêm lặn
Nhớ về ai, ngàn thắm một tình trăng!


Hồn Lang nhập hồn vào bụng Mẹ
chuyển kiếp về dương thế!

Nguyễn Thành Sáng
avatar

Nguyễn Thành Sáng


Back to top Go down

Re: Thơ Thao Thức - Nguyễn Thành Sáng

Post by Sponsored content



Sponsored content


Back to top Go down

Page 5 of 6 Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6  Next

View previous topic View next topic Back to top


Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum